Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.
đoán già đón non. Còn để bà ấy lấy danh nghĩa xem mắt hẹn em ra đây?” Tô Tiểu Mộc không để Hạ Hà Tịch nói xong, đã nói hết mọi chuyện, tức tới độ nghiến răng ken két. “Hạ Hà Tịch, rốt cuộc là anh có ý gì? Anh có biết anh làm loạn như thế sau này em không được sống yên ổn ở công ty nữa không?”
Chẳng trách ánh mắt của bà Liêu hôm ấy vô cùng sửng sốt, trong mừng rỡ lại pha chút thương hại, trong thương hại lại chen chút gì đó quen thuộc. Với cái miệng của bà Liêu, không chừng tuần sau, chuyện này có thể truyền lên bộ phận kỹ thuật ở tầng trên rồi!
Con cáo họ Hạ nhìn bà mối đang tức tới xịt khói trên đầu, tâm trạng vô cùng vui vẻ, gập người, rướn tới cạnh bà mối, nói khẽ: “Nhóc, anh đang giúp em mà. Em không thấy bà Liêu giới thiệu mấy người cho em phiền lắm sao? Em xem, anh nói như thế, sau này bà ấy sẽ không giới thiệu ai cho em nữa.”
Tô Tiểu Mộc siết chặt tay, tức tới lệch cả mũi. Được! Cuối cùng lại biến thành con cáo họ Hạ kia có lý.
Hạ Hà Tịch vẫn lải nhải dông dài: “Còn nữa, hôm nay chúng mình cũng có thể coi như là xem mắt mà, ai quy định người quen không thể xem mắt?”
Nghe vậy, trong đầu bà mối lóe lên một tia sáng, đột nhiên nảy ra một ý, lại kéo nụ cười lên lần nữa: “À, xem mắt phải không? Thế anh Hạ chắc chắn sẽ không AA với em đâu nhỉ?”
Hạ Hà Tịch nghe xong đã đoán ra bảy, tám phần, còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì em gái bán hàng đã đưa trà nóng lên.
Bà mối thấy vậy thì đập bàn, lớn giọng nói: “Em gái, loại trà đắt nhất ở chỗ em bao nhiêu tiền hả?”
Em gái bán trà thông minh, nghe vậy thì biết khách còn muốn gọi thêm, mắt sáng lên, đáp: “À! Chỗ em có Thiết Quan Âm, Bích Loa Xuân, Mao Phong, Mông Đinh, Ngân Châm, tùy chị chọn ạ!”
Tô Tiểu Mộc khoát tay, phóng khoáng đáp: “Em chỉ cần nói cho chị biết loại trà nào đắt nhất thôi!”
“Phong Hoa Tuyết Nguyệt! Đây là loại trà mới của bọn em, gồm có bốn phần…”
“Bao nhiêu tiền?” Bà mối lại ngắt lời cô bé lần nữa, hỏi.
Cô em bán hàng cười ngọt, xòe năm ngón tay ra: “Không đắt, không đắt đâu! Một phần là năm mươi tệ, bốn phần là hai trăm tệ!”
“Được!” Tô Tiểu Mộc gật đầu, nhìn Hạ Hà Tịch, khiêu khích nói: “Cho chị mười chén!”
Vừa nói xong, không chỉ em gái bán trà im như thóc, mà khách uống trà nghe thấy thế cũng không nói được lời nào. Chỉ mình nam chính Hạ Hà Tịch vẫn thản nhiên, chống cằm nhìn bà mối.
Em gái bán trà tặc lưỡi: “Chỉ sợ anh chị không uống được nhiều thế thôi…”
Bà mối giận: “Uống không hết thì chị gói mang về. Cô sợ cái gì, người này có tiền đấy!” Bà mối nói xong thì cố ý chỉ vào Hạ Hà Tịch đang cười nhạt.
Lúc này, vị khách uống trà ở bàn bên cạnh không nhịn nổi nữa, thốt lên: “Em gái, em chẳng dịu dàng chút nào cả! Sao lại bắt nạt bạn trai thế chứ?”
Bà mối bỗng đứng dậy, chống nạnh đáp: “Mười chén mới bao nhiêu tiền hả? Chẳng lẽ bản cô nương chỉ đáng có mấy ngàn tệ thế thôi à? Muốn chạm vào tôi thì thế còn chưa đủ đâu!”
Nói rồi, khách khứa xung quanh bỗng cười vang lên, cũng không nói chêm vào nữa.
Tô Tiểu Mộc quay đầu nhìn con cáo họ Hạ, khiêu khích: “Còn xem mắt nữa hay không hả?” Thực ra cô đã tính sẵn rồi. Tuy con cáo họ Hạ có tiền, cũng không tiếc hai ngàn tệ, nhưng ai rỗi hơi mang theo ngần ấy tiền chứ? Quán trà trong công viên này cũng không cho ghi sổ hay cho quét thẻ, cô muốn xem thử, Tổng giám đốc Hạ sẽ phải làm thế nào đây?
Con cáo họ Hạ vẫn thản nhiên, bình tĩnh, nhướn mày nhìn em gái bán hàng nói: “Mười chén này anh trả tiền trước, lần sau tới uống được không?”
“Được chứ, được chứ!”
Hạ Hà Tịch vừa nói vừa rút một xấp tiền trong ví ra.
Em gái bán trà đếm một lát, nhe rằng cười đáp: “Không thừa không thiếu, vừa đủ hai ngàn. Em đi tìm ông chủ chứng minh cho anh nhé!” Em gái bán trà nói xong thì chạy vọt vào trong.
Tô Tiểu Mộc bị cuốn theo chiều gió: “Anh…”
Hạ Hà Tịch nhướn mày, cười khẽ: “Vừa hay trước khi tới gặp em, có một người bạn trả anh hai ngàn tệ.”
“…” Bà mối khóc không ra nước mắt, chẳng lẽ đây là cái gọi là duyên phận?
Hạ Hà Tịch thừa cơ nói tiếp: “Nhóc ơi là nhóc, đây là cái người ta gọi là duyên phận đó. Em không trêu được anh, thế nên hãy ngoan ngoãn đầu hàng đi.”
Bà mối nghiến răng, hừ một tiếng không nhận thua: “Xem mắt đủ rồi phải không? Bản cô nương mệt, đi trước đây!
————————Tôi là đường phân cách Phong Hoa Tuyết Nguyệt———————–
Ra khỏi quán trà, bà mối đi theo hướng tây ra khỏi công viên, nhưng đi đến một hành lang vắt ngang qua thảm cỏ xanh lại không kìm được mà đi chậm lại. Công viên của thành phố C, ngoài trà ngon, hồ đẹp. không khí trong lành, còn có một chỗ đặc biệt rất thu hút du khách, đó chính là chỗ này. Hành lang nổi tiếng này là hành lang kết duyên, người ra kẻ vào chen chúc, mỗi một cây cột ở đây đều chăng dây, treo đầy những tấm thẻ nhỏ đủ các kiểu.
Trên mỗi tấm thẻ đều là ảnh và thông tin của những chàng trai, cô gái chưa kết hôn. Nhưng điều thần kỳ là, phần lớn những đối tượng đến đây là các bà, các cô, rất hiếm khi diễn viên chính xuất hiện trên sân khấu. Hóa ra ở đây toàn các bậc cha mẹ, họ mang những tấm