Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1418 lượt.
chuyện một hồi, chúc rượu cũng hết ba lượt, Giai Kỳ đột nhiên xoay người lại, nói với Hạ Hà Tịch: “Tổng giám đốc Hạ phải không? Cảm ơn anh hôm nay đã khoản đãi, chúng ta cũng uống một ly đi.”
Nghe thấy thế, nhân viên phục vụ ở bên cạnh lại rót đầy ly rượu cho hai người. Con cáo họ Hạ tự nhiên hiểu mối quan hệ giữa Giai Kỳ và Lộ Lộ không đơn giản, nhưng vẫn chậm rãi đứng dậy, nở nụ cười tươi: “Anh khách sáo rồi, anh có thể tới dự tiệc mới là vinh dự của tập đoàn Chính Uy. Không biết nên gọi anh thế nào nhỉ?”
Giai Kỳ thản nhiên đáp: “Dư Giai Kỳ.”
Trong đầu Hạ Hà Tịch hiện lên nhân vật có tiếng tăm họ Dư. Có lẽ đã đoán ra đây là công tử nhà nào, nụ cười càng được công thức hóa hơn: “Ngưỡng mộ anh đã lâu.”
Dư Giai Kỳ bật cười: “Tôi mới ngưỡng mộ Tổng giám đốc Hạ ấy chứ! Ai cũng nói Tổng giám đốc Hạ thông minh tài trí, làm việc gọn gàng, dứt khoát. Nhưng hình như con mắt của Tổng giám đốc Hạ cũng không tốt cho lắm, nhặt được đồ bị người ta dùng rồi mà còn coi như bảo vật.”
Nói xong, bốn bề lặng ngắt như tờ. Sắc mặt của Lộ Lộ khó coi tới cực điểm, từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh lại chuyển sang đỏ. Nhưng Hạ Hà Tịch vẫn cười thản nhiên. Công tử đúng là công tử, trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng nghĩ gì nói nấy với bất cứ ai, không bao giờ quan tâm tới hậu quả.
Cũng xem như… Lộ Lộ xui xẻo. Ở nơi làm việc của cô ta, cái gì thiếu chứ tin đồn là nhiều nhất. Có lẽ chuyện của Lộ Lộ và Giai Kỳ trước đây cũng được cục trưởng Trình mắt nhắm mắt mở giả vờ không biết, nhân viên cấp dưới thì càng không phải nói. Thế nên, lần này nói câu như thế, có lẽ sau này Lộ Lộ không được sống yên ổn rồi.
Hạ Hà Tịch lắc lắc ly rượu: “Cảm ơn anh Dư đã nhắc nhở. Cạn ly!”
“Cạn ly!”
Hai người cùng cạn chén, Hạ Hà Tịch đang nghĩ xem sẽ kết thúc trò hề này như thế nào thì có người đã không thể kiềm chế nổi…
Mọi người chỉ thấy Lộ Lộ đứng lên, môi run rẩy: “Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Thấy vậy, Dư Giai Kỳ cười lạnh lùng, nói một câu rất sâu xa: “Rất nhiều chuyện không thể vẹn cả đôi đường, anh nói đúng không, Tổng giám đốc Hạ?”
Con cáo họ Hạ cũng cười: “Vẹn cả đôi đường hay không không quan trọng, quan trọng là trái tim của mình thôi.” Thế nhưng chiêu này của bà mối đúng là vẹn cả đôi dường, cũng không biết là thật lòng giúp Dư Giai Kỳ hay giúp cô ấy nữa…
Được lắm, con nhóc quỷ quái này!
Có bản lĩnh thì chúng ta kết hôn đi!
Khi đám người kia đang diễn kịch, thì bà mối lên sân thượng hóng gió với An Địch.
An Địch vừa chắp tay vừa nhắm mắt cầu xin: “Tiểu Mộc ơi, cô tha cho tôi đi, tôi thật sự không biết gì hết. Tôi còn không quay lại, Tổng giám đốc Hạ không tìm thấy thì tiền thưởng tháng này trôi đi sạch mất.” Từ lúc bà mối quen biết với Hạ Hà Tịch, thỉnh thoảng cũng chạm mặt cô thư ký An Địch của anh, hai người cũng dần dần quen biết.
Lúc này, bà mối đang moi tin tức từ An Địch, nhưng An Địch theo con cáo họ Hạ kia càng lâu thì đầu óc cũng càng linh hoạt. Khoanh tay nhìn An Địch, bà mối gật đầu: “Được, cô không nói thì thôi. Tôi đi tìm con cáo họ Hạ, nói cho anh ta biết địa chỉ nhà anh ta là cô đưa cho tôi.”
“Đừng, đừng mà”, An Địch thấy Tô Tiểu Mộc sắp đi thật, bèn vội vàng giữ cô lại. “Chuyện cô nói tôi không rõ thật mà, Tổng giám đốc Hạ cũng chưa từng nhắc tới, nhưng có một chuyện…” Nói tới đây, An Địch chớp chớp mắt, rồi lén lút nói: “Mấy hôm trước Tổng giám đốc Hạ hỏi tôi một câu rất huyền bí, sâu xa.”
“Đừng mà!” An Địch quay đầu lại, nhưng thấy Hạ Hà Tịch đang rất nghiêm túc, lại thủng thẳng bỏ thêm một câu: “Còn không đi thì trừ hết!”
“…” Cuối cùng, An Địch làm vật hy sinh, ủ rũ chạy mất.
Khi An Địch đã đi khỏi, Hạ Hà Tịch mới đưa ly rượu trong tay tới trước mặt bà mối: “Pink Lady, thứ em thích nhất.”
Bà mối im lặng nhận ly rượu, khẽ lắc lắc, nhìn màu hồng đẹp đẽ đang sóng sánh trong đó, mãi sau mới chậm rãi hỏi: “Giờ tình hình ngoài kia thế nào rồi?”
Con cáo họ Hạ cười: “Tình huống em mong đợi là gì?”
Tô Tiểu Mộc nhún vai, khẽ nhấp một ngụm Pink Lady, chỉ lát sau đã cảm nhận được mùi hương quyến rũ trong miệng. “Sai lầm nhất của Lộ Lộ là tự cho mình là đúng.” Mấy hôm trước, Lộ Lộ hẹn gặp riêng bà mối, cụ thể là nói nhũng gì thì bà mối không còn nhớ nữa, đại ý là: “Chị không đấu lại được tôi đâu, Hạ Hà Tịch sớm muộn gì cũng nằm trong lòng bàn tay tôi, chị đừng mơ tưởng nữa.”
Bà mối hừ một tiếng: “Từ trước tới nay, không ai chọc bản cô nương ta thì ta cũng không chọc lại người, nếu cô ta thích chơi thì chơi to một chút. Chỉ là, có một chuyện em vẫn chưa hiểu.”
“Chuyện gì?”
Bà mối sờ cằm, trông bộ dạng như đang suy tư: “Tuy Dư Giai Kỳ thấp hơn anh một chút, không đẹp trai như anh, dáng người không bằng anh, nhưng gia cảnh của người ta cũng tốt mà! Lộ Lộ muốn sau này làm việc ở cơ quan nhà nước thì đúng là cá gặp nước, cưới Dư Giai Kỳ chắc chắn không phải chịu thiệt, sao phải sống chết quấn lấy anh cơ chứ?”
Bà mối vừa nói vừa liếc mắt nhìn Hạ Hà Tịch. Ngay lúc chạm phải ánh mắt