pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1167 lượt.

mình ra thăm dò miệng Lục Cảnh Diệu. Cô tiến vào từng chút một, triền miên say sưa, nhưng khi chạm vào đầu lưỡi nóng bỏng của anh thì cô vội rụt lại.
Sao Lục Cảnh Diệu có thể để Tần Dư Kiều chạy trốn được? Anh ngậm lấy lưỡi Tần Dư Kiều, sau đó nắm chặt hông cô, thả mình vào nụ hôn này.
Tần Dư Kiều đánh vào bả vai của Lục Cảnh Diệu, một tiếng cười tuôn tràn nơi khoé môi. Tiếng cười lơ đãng ấy như ánh nắng ban mai lặng lẽ tiến vào khe cửa sổ, khiến người ta tỉnh lại giữa cơn ác mộng, mang đến ánh dương rực rỡ.
***
Tối hôm qua Lục Cảnh Diệu đến đây kịp thời cũng nhờ Bạch Thiên Du gọi điện cho anh. Mặc dù Lục Cảnh Diệu không có thiện cảm với bà mẹ vợ này, nhưng có một chuyện duy nhất, là tối ngày hôm qua, anh không thể không cảm kích Bạch Thiên Du.
Thật ra sau khi Lục Cảnh Diệu gặp lại Tần Dư Kiều cũng đã cho người điều tra cô. Vì vậy anh cũng biết cô đã có một một khoảng thời gian điều trị tâm lí ở Luân Đôn. Anh nhớ lại Quả Quả trước kia vốn tươi tắn cởi mở, về sau lại trở nên tiêu cực bén nhọn. Lúc đó anh cho rằng cô mắc chứng trầm cả sau khi sinh, nhiều lúc anh bực mình thậm chí còn cho rằng cô chỉ chuyện bé xé ra to mà thôi.
Sau khi có kết quả điều tra, mọi chuyện nghiêm trọng hơn so với anh tưởng rất nhiều. Nhưng anh quan sát Tần Dư Kiều hiện tại, hoàn toàn không thấy bất cứ triệu chứng bệnh nào cả. Cô rất bình thường, hơn nữa còn vô cùng bình thường, tựa như chỉ là Quả Quả của anh trưởng thành mà thôi. Cô tài trí ưu nhã, thỉnh thoảng cũng rất nghịch ngợm, quả thực quá hoàn mỹ.
Nhưng hoàn mỹ một cách không chân thật. Cho đến tối hôm qua, khi nhìn thấy khuôn mặt dính đầy máu và thân thể run rẩy của Tần Dư Kiều, Lục Cảnh Diệu mới biết cái gì là núp dưới cái bóng của sự hoàn mỹ.
Nhưng mà điều này cũng không có gì. Đừng nói bây giờ thỉnh thoảng Tần Dư Kiều sẽ phát bệnh, coi như cô có thần kinh thật đi nữa, anh vẫn cảm thấy cô tốt hơn những người phụ nữ khác.
***
9 giờ sáng, Bạch Thiên Du gọi điện cho Tần Dư Kiều, hai người không ai nhắc lại chuyện gây gổ tối qua. Tần Dư Kiều nghĩ, có lẽ trong chuyện này Bạch Thiên Du cũng có phần đúng. Ví dụ như rời đi trước thời điểm cô “bộc phát", để cô được ở một mình, sau đó tất cả sẽ bình thường trở lại.
Mà đây vốn là cách thức xử lý mọi chuyện của bà. Cũng như hồi bé cô không muốn tập đàn, gây sự với Bạch Thiên Du, Bạch Thiên Du không hề mắng cô, chỉ phạt cô ngồi một mình ở cầu thang cho đến khi tỉnh táo lại.
"Dư Kiều, mẹ cảm thấy con bình tĩnh một chút là có thể hiểu được đúng sai, hiểu rồi thì đến tìm mẹ."
Đôi khi cô ngồi mấy tiếng liền, Tần Ngạn Chi tan sở về nhà, tiến lên ôm lấy cô: "Ôi chao, công chúa của ba, lại bị mẹ phạt ngồi một mình sao?"
Sau đó cô uất ức dựa vào vai Tần Ngạn Chi khóc lóc: ".... Ba, con muốn đổi mẹ!"
***
Buổi trưa, Lục Cảnh Diệu đặt phòng tại Thiên Phủ lâu, định mời Bạch Diệu và Bạch Thiên Du ăn cơm.
Lúc Lục Cảnh Diệu rời khỏi nhà Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều hỏi: "Không dẫn Duệ Duệ đi cùng à?"
Lục Cảnh Diệu ôm lấy hông Tần Dư Kiều, lên tiếng: "Có vài chuyện không thể để Duệ Duệ nghe được." Tần Dư Kiều đồng ý, cho tay vào túi áo Lục Cảnh Diệu: "Lựa lời với Duệ Duệ, em sợ nó sẽ giận."
Giận dỗi sao? Khi Lục Cảnh Diệu về nhà thay quần áo, Lục Hi Duệ giận thật. Nó cầm lấy tay anh không chịu buông, nói: "Con biết ba chuẩn bị đưa chị Dư Kiều đi ăn trưa, ba không thể không mang theo con được."
Lục Cảnh Diệu lạnh mặt: "Buông tay."
Lục Hi Duệ không chịu, chu cái miệng nhỏ quấn lấy Lục Cảnh Diệu: "Ba, ba không thể như vậy được, chúng ta là người một nhà, ăn cơm không thể thiếu Duệ Duệ được."
Lục Cảnh Diệu nhức đầu: "Con đi thay đồ đi. Bộ này hôm qua con mặc rồi, mau thay đi."
Lục Hi Duệ gật đầu như gà mổ thóc, sung sướng lên tầng thay quần áo. Sau khi Hi Duệ lên tầng, Lục Cảnh Diệu sửa sang lại quần áo bị Hi Duệ làm nhăn, trước khi đi nói với người giúp việc: "Buổi trưa làm thêm vài món Hi Duệ thích ăn."
***
Trưa nay, Lục Cảnh Diệu mời gia đình Tần Dư Kiều bữa cơm đầu tiên trên danh nghĩa con rể. Bởi vì điều kiện quá đặc biệt, bây giờ người nhà chỉ có Bạch Diệu và Bạch Thiên Du.
Nhưng có một số việc người ít dễ làm. Trên bàn cơm, Lục Cảnh Diệu và Bạch Diệu trò chuyện rất vui vẻ, Lục Cảnh Diệu cũng đổi cách gọi Bạch Diệu từ chú Bạch sang bác.
Bởi vì có những chuyện ngoài sức tưởng tượng nên việc chấp nhận hơi khó khăn, nhưng khi nút thắt được cởi, những chuyện này càng nghĩ càng tuyệt diệu. Bạch Diệu có suy nghĩ như vậy về chuyện giữa Lục Cảnh Diệu và Tần Dư Kiều.
Bạch Diệu lớn tuổi nên tửu lượng bắt đầu kém dần. Mới uống được vài ly giọng nói đã ngấm men say: "Nhà họ Lục nhiều con trai như vậy, người tôi thấy hài lòng nhất chình là lão Lục cậu đó. Nhưng trước kia tôi sợ cậu đã lấy vợ, nên giới thiệu Kiều Kiều cho cậu nhóc Nguyên Đông kia. Haiz.... Nếu Kiều Kiều chưa qua lại với Lục Nguyên Đông, hai đứa cũng không phải khó xử như bây giờ."
"Không khó xử." Dưới bàn cơm, Lục Cảnh Diệu kéo tay Tần Dư Kiều: "Con và Kiều Kiều có thể nói là phải trải qua gian nan mới đến được vớ