Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.
tiếng chuông cửa, đầu tiên là tiếng kính koong kính koong, sau đó là tiếng gõ cửa rầm rập, cuối cùng là tiếng mở cửa. Thật đáng sợ, Tần Dư Kiều muốn trốn đi, nhưng cô không tìm được chỗ nào cả. Cô đành chui vào nhà vệ sinh, cuối cùng ngồi trong góc.
Cửa sổ phòng vệ sinh để mở, cuối cùng Tần Dư Kiều cũng bình tĩnh trở lại. Cô ngẩng đầu, góc độ của tầm mắt vừa vặn nhìn thấy những vì sao trên kia. Bầu trời đêm mênh mông mà sâu thẳm, những ngôi sao đang toả sáng, đẹp không thể tưởng tượng nổi.
Tần Dư Kiều ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm ngoài kia, thân thể cứng còng dựa trong góc.
Bầu trời đêm huyền bí mênh mông đang tĩnh lặng quan sát thành phố chật chội và đông đúc dưới kia. Ở nơi cao vời vợi ấy, vầng trăng cong cong đang soi tỏ, ánh trăng như những giọt sương rắc muôn nơi, rải trên mặt đường, trên mặt hồ, trên bệ cửa sổ....
Tần Dư Kiều thật sự chán ghét tình trạng của mình bây giờ. Mỗi khi như vậy, cô muốn giấu mình không để ai thấy, đáng tiếc không kịp nữa rồi. Bên ngoài lách cách tiếng mở cửa, sau đó tiếng bước chân càng lúc càng gần.... Đầu óc cô lúc thì tỉnh táo, khi lại mơ hồ, nhưng thứ duy nhất không thay đổi dù cô có tỉnh táo hay không, cô không hề muốn để ai thấy tình trạng hiện giờ của mình. Cho nên cô bắt đầu tìm chỗ nào đó kín đáo một chút, cô muốn giấu mình thật kỹ.
Đúng lúc này, cửa phòng vệ sinh bị mở ra, Tần Dư Kiều ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa, cô rúc vào góc tường theo bản năng: "Ra ngoài.... Ra ngoài.... Đi ra ngoài!!!"
Lục Cảnh Diệu sững sờ, lúc này anh cảm thấy trái tim của mình giống như bị dây thép gai lạnh lẽo quấn chặt. Chỉ cần nhìn bộ dạng của Tần Dư Kiều bây giờ thêm chút nữa, trái tim sẽ bị siết chặt thêm nữa thêm nữa, mạch máu lập tức đứt đoạn, máu tươi dâng trào trong tim anh, phổi anh, làm anh đau đến chết lặng.
"Lục Sáu, anh mau bồng em ra ngoài đi, em muốn vừa vẽ tranh vừa phơi nắng."
"Lục Sáu....
“Em có thể im lặng một chút được không?" Một người đàn ông bước ra từ căn phòng, chỉ tiếc là cô không thấy rõ khuôn mặt của anh ta. Người đàn ông đó tay trái bưng tách trà, tay phải cầm bảng vẽ, vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng tức giận, trợn mắt nhìn cô gái mấy lần. Sau đó anh ta đặt bảng vẽ và tách trà lên bàn gỗ nhỏ nhắn.
Tần Dư Kiều nghĩ: Chắc người đàn ông này tức giận lắm. Nhưng không, cô gái vươn tay về phía người đàn ông, người đàn ông đó lập tức ôm lấy cô gái ra ngoài sân, đặt cô lên cái ghế dài, sau đó nói câu "Hài lòng chưa?" rồi xoay người trở về phòng.
"Lục Sáu, bánh quy của em đâu?" Cô gái lại bắt đầu réo tên người đàn ông.
Tần Dư Kiều cảm thấy cô gái này thật nhiều chuyện, cô cũng phiền thay cho người đàn ông kia. Nhưng có lẽ cô gái đó gặp khó khăn trong việc đi lại. Kết quả một giây kế tiếp, cô thấy cô gái ấy đứng dậy, nhanh nhẹn vọt tới đằng sau người đàn ông như con mèo, sau đó ôm rịt lấy lưng anh ta: "Lục Sáu, anh không phơi nắng cùng em sao?"
Người đàn ông tiếp tục gõ bàn phím lạch cạch, cô gái lại cọ mặt mình vào lưng người đàn không ngừng, rốt cuộc người đàn ông kia cũng tức giận quát lên: "Quả Quả!"
Gương mặt hoàn mỹ đó hệt như Lục Cảnh Diệu vậy....
Cuối cùng Quả Quả uất ức mè nheo: "Rõ ràng hôm nay anh đã hứa sẽ dẫn em đi xem triển lãm tranh, anh nói mà không giữ lời. Tại sao còn hung dữ với em như vậy?.... Dữ như vậy?.... Hu hu...."
....
"Tỉnh rồi à?" Lục Cảnh Diệu xoa đầu Tần Dư Kiều, đôi mắt tĩnh mịch thoáng nét cười, cuối cùng khó kìm lòng nổi cúi đầu hôn lên khoé miệng Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều kinh ngạc nhìn Lục Cảnh Diệu, sau đó cong miệng, chủ động ôm cổ Lục Cảnh Diệu, cười hì hì hỏi anh, "Anh tới từ lúc nào vậy?"
Lục Cảnh Diệu áp mình lên người Tần Dư Kiều: "Tối hôm qua cô đơn khó ngủ, cho nên nhân lúc em ngủ đến vụng trộm." Nói xong, ngón tay thon dài của Lục Cảnh Diệu cố gắng cởi nút áo ngủ của Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều bật cười, rồi đưa tay phải của mình đến trước mặt Lục Cảnh Diệu. Tối hôm qua cô bị mảnh vỡ của bình hoa cứa vào ngón tay, vết thương đã được xử lý, mỗi ngón tay đều được băng kín. Có vẻ anh hơi vụng về nên đầu ngón tay sưng múp.
Tần Dư Kiều giơ lên trước mặt Lục Cảnh Diệu, lúc cất tiếng có vẻ nhẹ nhàng hơn chút: "Cảm ơn anh...."
Lục Cảnh Diệu im lặng, ánh mắt lóe lên.
"Chắc tối qua làm anh sợ rồi...." Tần Dư Kiều lúng túng không biết phải mở miệng thế nào, "Trước kia em đã đi kiểm tra tâm lý, bác sĩ nói không sao cả.... Nhưng lúc em về nước bác sĩ có dặn, ông ấy bảo nếu em không được quá lo lắng thì mọi chuyện sẽ bình thường. Vì vậy em không nói cho anh biết.... Bây giờ anh cũng thấy rồi đó, nó không bình thường nữa...."
Lục Cảnh Diệu không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều sắp khóc: ".... Anh có để ý không?"
Lục Cảnh Diệu khẽ cười một tiếng, sau đó dùng hành động thực tế thay cho câu trả lời của mình. Anh áp lên môi Tần Dư Kiều, mút mát thỏa thích môi cô. Đó là một nụ hôn tràn đầy sự chiều chuộng và an ủi, khiến Tần Dư Kiều run rẩy.
Rồi Tần Dư Kiều thử đưa lưỡi