Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1165 lượt.

n Thư Đông: "Mẹ ngươi cùng ba ngươi là ly hôn sao?"
Lục Hi Duệ lắc đầu: "Kỳ thực ta cũng không biết, khả năng ly hôn thôi, ta không có gặp qua mẹ ta."
Nhan Thư Đông: "Không có nghe cái khác đại nhân nhắc tới qua."
Lục Hi Duệ không nghĩ trả lời, hỏi lại: "Ngươi đâu?"
"Mẹ ta đã chết đi, giống như bị ba ta giết chết." Nhan Thư Đông nói thời điểm nét mặt tương đương lạnh nhạt, "Thật dọa người đi."
Lục Hi Duệ đích xác dọa đi, vẫn là lắc đầu: "Không dọa người."
Nhan Thư Đông tiếp tục hỏi: "Ngươi từ nhỏ đến lớn thực chưa từng nghe qua bản thân mẹ việc?"
Lục Hi Duệ lắc đầu: "Không, ba ta miệng nhanh, không tốt lời khách sáo."
"Ngươi sẽ không là không có mẹ cái loại này tiểu hài tử đi?"
"Ngươi có ý tứ gì?"
"Ống nghiệm tiểu hài tử."
"Ai nói, ngươi mới là ống nghiệm tiểu hài tử đâu."
"Ta không phải, không phải cùng ngươi nói sao, mẹ ta bị ba ta giết chết." Nhan Thư Đông khẽ cắn môi, "Nhưng mà ta về sau cũng muốn giết chết ba ta."






Lục Hoà Thước cười rất hiền lành lại hoà ái, thần thái quắc thước, đôi mắt vì hơi hõm sâu mà càng lộ ra vẻ sáng ngời và thâm thúy, ẩn chứa sự tươi sáng và khoẻ mạnh. Mái tóc ông đã điểm bạc, cằm gầy lại nhọn, nhưng vóc người rất cao, bả vai rộng. Chắc chiều cao của con cháu nhà họ Lục đều được di truyền từ ông.
Bởi vì đây là bữa tiệc của nhà họ Lục nên Lục Hoà Thước ăn mặc tươi sáng lại trang trọng. Ông mặc bộ vest kiểu Trung Quốc kết hợp với chiếc cà vạt màu hồng. Rõ ràng mặt ông đã có nếp nhăn, mái tóc cũng đã điểm bạc nhưng không có vẻ gì của một ông lão cả. Tần Dư Kiều cảm thấy sở dĩ Lục Hoà Thước không có tư thái của người già cũng bởi dáng đi và cách nói chuyện của ông. Ở tuổi đó mà lưng không gù, hơn nữa lúc nói chuyện tiếng như chuông đồng, mạnh mẽ âm vang, khiến cô nghe thấy mà bồn chồn, nhất thời không biết trả lời câu hỏi của Lục Hoà Thước thế nào cả.
"Nếu như không có duyên phận thì hai đứa đã không đến bên nhau rồi." Lục Gia Anh cười không ngớt nói với Lục Hoà Thước, "Cho nên người ta nói hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, chắc hẳn cô cô Tần và lão Lục có nhân duyên trời định."
Lục Hoà Thước vui vẻ cười hai tiếng, sau đó nói với Lục Cảnh Diệu: "Sáu à, con phải tiếp đãi cô Tần cho chu đáo đó, không được sơ suất nghe chưa."
"Ba cứ yên tâm." Lục Cảnh Diệu gật đầu, đúng lúc này Lục Hi Duệ đứng ở bên cạnh Lục Hoà Thước không chờ nổi nữa mà kéo tay Tần Dư Kiều, ngẩng đầu nói với Lục Hoà Thước: "Ông nội, con cũng sẽ tiếp đãi chị Dư Kiều chu đáo."
Lúc Lục Cảnh Diệu lên bục phát biểu, Tần Dư Kiều ngẩng đầu mỉm cười nhìn người đàn ông trên sân khấu. Thầm nghĩ, đúng là tính khí của Lục Cảnh Diệu có xấu một chút, hơi độc mồm độc miệng, lại còn kiêu ngạo, nhưng không thể phủ nhận anh cũng là một người đàn ông nổi bật bất phàm. Quan trọng nhất là, cô cảm thấy Lục Cảnh Diệu thật sự quan tâm đến cô.
Nhưng phụ nữ thường mắc ba chứng hoang tưởng rất nghiêm trọng, điện thoại di động rung, có người gõ cửa, có người thích mình.
Có lúc Tần Dư Kiều cảm thấy sợ hãi khi mình quá tin tưởng vào tình cảm này. Dù sao cô cũng từng có một vết xe đổ rồi, nếu như lần này cô còn thất bại nữa, vậy thì đúng là mất hết mặt mũi.
Lục Cảnh Diệu báo cáo tổng kết với giọng nói trầm ổn mà mạnh mẽ, lúc nói đến những vấn đề còn tồn đọng ở Lục thị thì sắc mặt lại nghiêm túc và mang theo chút uy nghiêm. Sau khi nhận xét công việc của Lục thị năm nay bằng mấy lần ngắn gọn, anh bắt đầu nói về phương hướng và mục tiêu làm việc của năm tới. Khi Lục Cảnh Diệu nói đến hạng mục trọng tâm "Lam Điền", người nghe lập tức xì xào bàn tán, đèn flash bắt đầu nhấp nháy không ngừng.
Tần Dư Kiều ngồi chung với người của nhà họ Lục, bên cạnh cô chính là Trương Kỳ. Khi Lục Cảnh Diệu nói đến "Lam Điền", sắc mặt cô ta lập tức tồi sầm lại.
Thật ra giới truyền thông đã thảo luận về vấn đề này rất nhiều, cho rằng muốn biết cuối cùng nhà họ Lục sẽ do ai đảm nhiệm thì cứ xem Lục Hoà Thước giao "Lam Điền" cho ai. Bây giờ nhìn lại, Lục Cảnh Diệu đã đoạt lấy quyền kinh doanh "Lam Điền" từ tay Lục Hoà Thước rồi.
Trên khán đài Lục Cảnh Diệu là trung tâm, dưới khán đài Tần Dư Kiều cũng trở thành trung tâm bàn tán của nhiều người. Lục Cảnh Diệu còn chưa xuống, Trương Kỳ đã mở miệng gây sự: "Cô cô Tần thật tinh mắt, đã biết chọn cây đại thụ tốt để hóng mát rồi đấy."
Trương Kỳ nói xong, người đầu tiên trầm xuống chính là Dương Nhân Nhân và Lục Cảnh Thịnh, ngược lại sắc mặt Lục Nguyên Đông vẫn hờ hững, nhưng lúc sau lại giải vây cho cô: "Thím ba, có một số việc thím không rõ đâu. Tất cả là người một nhà, hôm nay Dư Kiều không chỉ là khách chú sáu đưa tới, mà còn là khách của ông nội, thím đừng chọc giận ông nội."
Sau đó Lục Cảnh Thành cười cười: "Dư Kiều, cô đừng chấp nhặt Trương Kỳ."
Tần Dư Kiều cúi đầu cười, sau đó ngẩng đầu lên: "Anh ba, anh quá lo lắng rồi, em tin phu nhân của anh cũng chỉ nói đùa mà thôi." Đúng lúc này, Tần Dư Kiều thấy có người ở phía sau vỗ vai cô, cô tưởng là Lục Cảnh Diệu, quay đầu lại phá