Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1156 lượt.


Lục Hoà Thước vô cùng giận dữ, mặt đen lại nhìn thẳng vào Lục Cảnh Diệu.
Lục Cảnh Diệu không khỏi giật giật khóe miệng, kéo tay Tần Dư Kiều lên, "Ba, chú hai đến rồi, con đưa Dư Kiều đi gặp chú."
Sau đó lúc Tần Dư Kiều đang định đứng lên, "Bốp" một tiếng, Lục Hoà Thước cực kỳ tức giận ném cái gạt tàn thuốc trên bàn vào Lục Cảnh Diệu: "Con mẹ nó mày giỏi lắm!"
Đầu tiên Lục Cảnh Diệu liếc nhìn Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều lập tức xoay mặt qua chỗ khác.
Lục Cảnh Diệu nhìn Lục Hoà Thước: "Ba, ba đang làm gì vậy?"
"Tao làm cái gì, con mẹ nó mày giỏi lắm, chuyện gì cũng đổ hết lên đầu tao. Mà tao có phải nói lời cảm ơn mày nữa không? Tao thật sự rất muốn cảm ơn mày cảm ơn mày còn nhớ đến bộ xương già này, già như vậy mà còn bị mày sử dụng làm vũ khí."
"Ba...." Lục Cảnh Diệu lại nhìn Tần Dư Kiều bây giờ không dám ngẩng mặt lên nhìn anh nữa, trong lòng vừa buồn cười vừa tức giận, không ngờ cô lại nói với Lục Hoà Thước mấy lời lảm nhảm của anh. Cô cũng biết rõ anh nói chuyện đó là để lừa Hi Duệ thôi mà? Cô muốn gọi anh tới đây cũng không cần dùng cách này chứ.
"Ba, ba nghe con giải thích." Lục Cảnh Diệu cười trừ, hạ thấp giọng nói đùa với Lục Hoà Thước, "Không phải con sợ không theo đuổi được vợ sao?"
Lục Hoà Thước nghiêm mặt: "Không nghe!"
Lục Cảnh Diệu : "Ba, ba đừng như vậy."
Lục Hoà Thước cầm tờ báo trên bàn đánh tới tấp vào người Lục Cảnh Diệu: "Nhóc con mày nói chuyện đàng hoàng cho tao biết, có phải mày cũng vu oan tao trước mặt Hi Duệ không?!"
"Bác Lục, đúng là Cảnh Diệu đã nói với con và Hi Duệ như vậy." Đúng lúc này, Tần Dư Kiều chen miệng vào, "Chẳng lẽ sự thật không phải như vậy sao?"
Lục Hoà Thước nhìn Lục Cảnh Diệu chằm chằm, vô cùng rối rắm.
Không chừng chân tướng sự việc giống như lời Gia Anh nói, chắc hồi ở Anh Cảnh Diệu làm chuyện có lỗi với với mẹ Hi Duệ, sau đó mới làm mẹ Hi Duệ bỏ đi, khiến Hi Duệ từ nhỏ đã không có tình thương của mẹ
Lục Hoà Thước tức không chịu nổi, nhưng tức thì tức, có một số việc nếu như qua rồi thì cũng phải cho qua thôi. Chắc là bây giờ thằng sáu thật sự sợ vợ mình bỏ đi, sợ Hi Duệ lại mất mẹ nên mới nói như vậy.
Lục Hoà Thước tức giận tới mức thở hổn hển, nhưng vẫn đè nén lửa giận đang cuồn cuộn trong lòng, nói với Tần Dư Kiều: "Tất cả đều là hiểu lầm... cô Tần đừng nóng vội, chuyện năm đó là hiểu lầm giữa tôi và tên nhóc này.... Nhưng mà bây giờ tốt rồi, ông trời thật tốt với nhà họ Lục, thương xót Hi Duệ từ nhỏ đã không có mẹ, nên để cô và thằng sáu nối lại mối duyên xưa."
Tần Dư Kiều tỏ vẻ hoài nghi với lời của Lục Hoà Thước:"Vậy ạ?"
"Những thứ này không còn quan trọng nữa rồi, không còn quan trọng nữa rồi." Lục Hoà Thước cười gượng, "Tôi rất hiểu con trai mình, tuy tính tình nó có lúc nó hơi kiêu ngạo, nhưng đối xử với phụ nữ rất tốt, nhưng nếu về sau nó còn có chỗ nào không tốt.... Cô cứ nói cho tôi biết, tôi nhất định thay cô dạy dỗ nó."
Tần Dư Kiều hơi mím môi, giả bộ ngốc nghếch không biết trong lòng Lục Hoà Thước đang nghĩ gì, cười nói với ông: "Con biết rồi, cảm ơn bác Lục."
***
Buổi tối Lục Cảnh Diệu nhấn mạnh khái niệm “vợ chồng” cho Tần Dư Kiều nghe, cho cô biết cái gì gọi là "Một chỉnh thể", cái gì gọi là "Người trên cùng một chiếc thuyền".
"Kiều Kiều, anh đã nói với em rồi cái gì là người cùng trên một thuyền, thuyền cũng như giường, cũng như quan hệ giữa anh và em. Chúng ta ngủ chung một giường, là người bên gối khăng khít nhất trên đời này, cho nên em hãm hại ai chứ không nên hãm hại anh, đúng không?"
Tần Dư Kiều nhíu mày: "Ý của anh là em làm sai, em không nên nói với ba anh như vậy phải không?"
"Em không sai.... Em chỉ không hiểu chuyện cho lắm thôi." Lục Cảnh Diệu tiếp tục quán triệt tư tưởng của mình cho Tần Dư Kiều , "Vợ chồng là dây trên một chiếc đàn, ra ngoài chúng ta phải tương thân tương ái thì mới có thể hòa hợp được. Ví dụ như em có ý kiến về anh, em phải bí mật nói với anh, có ý nghĩ gì thì cũng phải về nhà đóng cửa bàn bạc. Về phần tâm trạng em không tốt, em về nhà bạo ngược anh thế nào cũng được. Nhưng mà ở bên ngoài, chúng ta phải cùng đứng trên một chiến tuyến, đúng không?"
Lục Cảnh Diệu giỏi nhất chuyện gì? Rõ ràng là chuyện gì anh cũng có thể xuyên tạc, nói mấy lời vô cùng có lý để mang đến ưu thế cho mình. Tần Dư Kiều ôm cái gối rầm rì, không thể phản bác.
Lục Cảnh Diệu diễn thuyết xong thì nhéo mặt Tần Dư Kiều: "Nhưng mà hôm nay em không cần tự trách mình, anh không trách em, anh biết em đang rất nóng lòng.... Nhưng cũng rất đáng mừng, cánh cửa của ba anh này đúng là chó ngáp phải ruồi, chúng ta đã qua được rồi đấy."
Bây giờ Tần Dư Kiều rất tức giận nhưng không thể trút lên đầu ai, còn làm cho Lục Cảnh Diệu vui vẻ, vừa tức vừa buồn cười, sau đó cầm gối đập vào đầu anh: "Lục Cảnh Diệu, anh đáng ghét quá đi mất."
Ngày ba mươi, Tần Dư Kiều vẫn đưa cái kẻ đáng ghét này và Hi Duệ đáng yêu trở về thành phố G. Trước đó Tần Ngạn Chi gọi cho cô biết bao nhiêu lần, lần cuối do Lục Cảnh Diệu nghe máy.
"Vâng, được, Tết năm nay con sẽ đưa Kiều Kiều về nhà bác." Lụ