Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
trông sắc mặt của tôi không tốt lắm. Tôi mặc kệ anh ấy, muốn đi thì cứ đi.
“Có chuyện gì vậy, Tiểu Ngư?”. Lâm Sở đang đứng ở cổng khách sạn.
“Cảm ơn vì cậu đã tới”. Tôi ôm lấy Lâm Sở, nhìn vào mắt cô ấy. “Đến lúc phải giải quyết mọi chuyện rồi! Cậu nói đúng, thời gian qua, mình đã không còn là mình nữa, nhưng giờ vẫn còn kịp, mình trở lại rồi đây.”
“Cậu nói gì thế?”. Lâm Sở sờ trán tôi.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Thẩm Lãng kéo tôi lại.
“Không sao, chỉ là em đã quay lại như lúc trước thôi”. Tôi bước thẳng tới thang máy.
7.
Cốc cốc cốc! Tôi gõ cửa phòng 2403. Ngay lập tức cửa mở ra, Hứa Lâm Lâm xuất hiện trước mặt tôi trong một bộ váy ngủ rất gợi cảm. Tất cả đều không nằm ngoài dự đoán của tôi. Cô ta cười rất tươi, nhưng thấy tôi cười lại thì ngớ người ra.
“Không mời tôi vào sao?”. Tôi nhìn Hứa Lâm Lâm.
“Được chứ, xin mời!”
“Chuyện này là thế nào?”. Thẩm Lãng vừa bước vào đã quát to, Cố Đại Hải đang nằm trên gường, không mặc gì cả, người nồng nặc mùi rượu.
“Cố Đại Hải, buổi diễn tàn rồi, mặc quần áo vào đi! Tôi đợi anh ở nhà”. Tôi nhận ra nước mắt tôi không còn nữa, mọi thứ đã kết thúc. Hết cả rồi!
“Tiểu Ngư, em yên tâm, anh sẽ không tha cho An Nguyệt đâu!”. Thẩm Lãng ngồi ghế sau cùng tôi, Lâm Sở còn cẩn thận khóa cửa xe lại nữa, chắc cô ấy lo tôi đẩy cửa, lao ra ngoài tự sát.
“Thẩm Lãng, anh là người tốt. Chẳng có ai tốt với em hơn anh cả”. Tôi ôm Thẩm Lãng. Từ trước đến nay, chưa bao giờ tôi dựa dẫm vào anh ấy như thế này.
“Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng nói ngắc ngứ rồi cũng ôm lấy tôi.
“Anh, em không sao đâu, thật đấy! Đến giờ em mới biết, hôn nhân chỉ là một giấc mộng, em phải tỉnh lại thôi, phải sống như ngày xưa!”. Tôi dựa đầu lên vai Thẩm Lãng. “Hai người đừng lo, bây giờ em đã hiểu, có những điều chỉ nên lưu giữ trong kí ức mà thôi.”
8.
“Cố Đại Hải, em biết là anh không làm gì cả, em hiểu mà”. Tôi ngồi ở bàn ăn, nhìn Cố Đại Hải.
“Tiểu Ngư, anh…”. Cố Đại Hải vẫn muốn giải thích.
“Anh không phải nói gì cả! Cố Đại Hải, em thực sự yêu anh, nhưng… chúng ta chia tay đi!”
Cố Đại Hải định nói gì đó nhưng không thốt nên lời, chỉ liên tục lắc đầu.
“Đừng lắc đâu, em nói nghiêm túc đấy! Em không phải là người con gái tốt. Thực ra, sau lần bị nôn ra máu, em đã nhớ lại tất cả mọi chuyện, em phải xin lỗi anh”. Tôi cúi gập người trước mặt Cố Đại Hải. “Xin lỗi vì đã lừa anh, em đã không còn trinh trắng từ trước khi gặp anh. Lần đó, giữa chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra cả, thứ anh nhìn thấy chỉ là máu cam của em.”
“Không, em lừa anh cũng được, anh chấp nhận hết! Đừng ly hôn, đừng trừng phạt anh như vậy!”. Cố Đại Hải kéo tay tôi.
“Cố Đại Hải, tấm gương đã vỡ cho dù có dán lại thì vẫn có vết. Hãy để em có ký ức tốt về anh, để sau này, mỗi khi nhớ lại, em sẽ bảo với tất cả mọi người rằng Cố Đại Hải là người tốt, là một người rất tốt, em đã lừa dối để cưới được anh ấy”. Tôi nhẹ nhàng gạt tay Cố Đại Hải ra.
Lúc tôi ra khỏi Tòa án, mặt trời tỏa ánh nắng ấm áp xuống muôn nơi. Cuối cùng mùa đông cũng qua, mùa xuân lại tới rồi. Trên đời, có không ít người phụ nữ đã ly hôn, nhưng trong số đó, cũng có rất nhiều người phụ nữ không bao giờ tái hôn.
“Để anh tiễn em!”. Cố Đại Hải đột nhiên nắm lấy tay tôi.
“Được, xem như là lần cuối cùng đi!”. Tôi để yên tay mình trong tay anh ấy. “Nhưng đến ngã tư tiếp theo thì anh phải bỏ ra đấy, chúng ta không đi chung hướng với nhau nữa.”
“Anh biết”. Mắt Cố Đại Hải đỏ hoe. “Anh sẽ không bán nhà đâu, lúc nào em muốn về thăm thì cứ về nhé!”
“Không cần, em định ra nước ngoài học, có lẽ sẽ không về nữa.”
“Anh đi đường cẩn thật! Bảo trọng nhé!”. Tới ngã tư, tôi nói với Cố Đại Hải.
“Em…”. Nước mắt Cố Đại Hải trào ra. “Anh sẽ đợi em! Cho dù bao lâu đi nữa, anh cũng đợi em!”
“Cảm ơn anh vì đã chăm sóc em”. Tôi khẽ ôm Cố Đại Hải rồi bước đi.
Tới góc đường, tôi quay lại nhìn anh ấy lần cuối, thì thầm.”Em yêu anh!”
9.
“Dương Siêu, anh giỏi thật đấy!”. Lúc tôi đến thăm Dương Siêu, anh ấy trông chẳng khác gì người bình thường, đi lại nói cười như không còn vấn đề gì nữa. Vị bác sĩ kia đúng là giỏi thật.
“Cảm ơn mọi người!”. Nhìn điệu bộ Dương Siêu như sắp quỳ xuống khấu đầu trước chúng tôi vậy.
“Đi nào, chúng ta đi tìm Trần Lộ, bảo cô ấy quay về!”. Lâm Sở khoác vai Dương Siêu.
Chúng tôi dặn Dương Siêu hôm nào cũng đứng ở quán bar, ban đầu Trần Lộ còn không thèm để ý, rồi dần dần mắng mỏ anh ấy, thế nhưng Dương Siêu vẫn im thin thít, không nói câu nào.
“Là chiêu của bọn cậu đúng không?”. Trần Lộ như muốn bóp chết chúng tôi.
“Đoán chuẩn đấy!”. Tôi gấp sách lại, dạo này tôi đang ôn lại kiến thức. Visa đi Nhật du học của tôi đã làm xong rồi, trường cũng đã liên hệ được.
“Các cậu chỉ lắm trò! Lại còn liên thủ với A Thi nữa chứ!”. Mấy hôm nay. Trần Lộ chẳng nhận được mối làm ăn nào, nếu có thì đó lại là Dương Siêu.
“Vì cậu mà Dương Siêu đã khổ sở lắm đấy!”. Lâm Sở lôi đĩa DVD ra, đó là những video tôi bảo cô ấy quay trong quá t