Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

ừa hút thuốc vừa đẩy cửa vào.
“Bọn mình định đi ăn mừng việc Tiểu Ngư quyết định trở thành mẹ hiền vợ đảm đấy!”. Lâm Sở giật điếu thuốc trên tay Trần Lộ xuống.
“Thật hả?”. Trần Lộ ngạc nhiên nhìn tôi.
“Ờ, mình thôi việc rồi, sau này mình để Cố Đại Hải nuôi thôi”. Tôi ngả người lên ghế.
“Cậu đừng có đùa, đàn ông mà dựa dẫm được thì lợn cũng biết trèo cây!”. Lâm Sở chau mày.
“Thôi đi, đừng nói linh tinh! Cố Đại Hải nhà người ta ngoan ngoãn lắm!” A Mông nạt.
“Trên đời này chẳng có thằng đàn ông nào ngoan đâu! Cố Đại Hải hả? Chỉ ra vẻ thế thôi!”. Trần Lộ buông ra một câu rồi lại châm thuốc hút.
“Cậu chớ ăn nói vớ vẩn!”. Lâm Sở khó chịu, đặt gạt tàn xuống trước mặt Trần Lộ.
“Không cho nói thì thôi, À, dạo này Dương Siêu đi lại được rồi phải không?”. Trần Lộ hỏi.
“Đúng thế, cậu không tới thăm anh ấy hả?”. Vẻ mặt Lâm Sở đã dịu đi chút ít.
“Không có thời gian. Tốn của các cậu bao nhiêu tiền rồi?”. Trần Lộ rút quyển sổ tiết kiệm từ trong túi ra. “Mình mới có chừng này thôi, các cậu cầm trước đi!”
“Cậu chửi bọn mình đấy hả? Tất cả đều là vì Dương Siêu mà”. A Mông trợn mắt lên.
“Bọn mình không thể tiêu tiền của các cậu mãi được”. Trần Lộ thở dài.
“Không sao. Chỉ cần các cậu quay lại sống với nhau thôi, ly hôn cái gì chứ? Ly hôn vui lắm sao?”. Tôi vỗ vai Trần Lộ.
“Đừng nói nữa! Các cậu không nhận tiền thì mình cầm đi đây, để sau này mua xe lăn cho Dương Siêu, mình đã tìm được một chiếc loại nhập khẩu tốt lắm”. Nói xong, Trần Lộ quay đầu đi thẳng.
“Ôi, thực sự mình chẳng biết cậu ấy đang nghĩ gì nữa”. A Mông nhìn theo bóng dáng Trần Lộ rồi thở dài.
“Trần Lộ nghĩ được thế là tốt rồi”. Tôi bảo. Sớm muộn gì cũng có ngày cô ấy nghĩ thông suốt thôi.
“Có điều này mình không hiểu, tại sao bọn mình không nói cho Trần Lộ biết Dương Siêu đã gần như hồi phục hoàn toàn rồi? Còn nữa, cái cửa hàng đó của chúng ta cũng kiếm được kha khá mà”. Lâm Sở lấy cho tôi một quả quýt.
“Phải để dành nó làm niềm vui cuối cùng chứ! Để chữa bệnh cho Trần Lộ, cậu cũng phải dùng biện pháp mạnh như với Dương Siêu ấy!”. Tôi nói rồi nhìn đồng hồ, đã năm rưỡi rồi, chắc Cố Đại Hải sắp tới đón tôi.
4.
“Hôm nay em tới những đâu?”. Lên xe, Cố Đại Hải hỏi tôi.
“Em về qua nhà một chút rồi tới chỗ Lâm Sở”. Tôi thắt dây an toàn.
“Không đi đâu nữa chứ?”. Cố Đại Hải lại hỏi.
“Vâng ạ.”
“Mấy giờ cô ấy tới chỗ em thế?”. Tranh thủ lúc tôi tắm, Cố Đại Hải ra ngoài gọi điện thoại, anh ấy không biết là tôi đã tắm xong, đang nghe rõ mồn một những gì anh ấy nói.
“Ờ, anh biết rồi, cảm ơn em nhé!”. Cố Đại Hải cúp máy.
“Em tắm xong rồi. Ngày mai em không đi đâu đâu”. Tôi ngồi chải đầu trước bàn trang điểm.
“Ừ, không có việc gì thì em đừng ra ngoài, bên ngoài lắm chuyện lắm, nhỡ em lại xảy ra chuyện gì, anh cũng không yên tâm”. Cố Đại Hải chải tóc giúp tôi.
“Vâng”. Tôi ngước mắt lên nhìn anh ấy, mỉm cười.
Dạo này, tôi và Cố Đại Hải không hay nói chuyện với nhau như trước, luôn nhường nhịn, tôn trọng nhau, không khí gia đình cứ bình lặng như thế, chẳng thể nói là không tốt, nhưng cũng chưa hẳn là rất tốt. Đôi khi anh ấy nổi cáu khi tôi ở ngoài quá lâu. Tôi hiểu đó là bởi Cố Đại Hải yêu tôi, dù Lâm Sở có bảo rằng anh ấy đáng sợ hay ai đó nói gì đi chăng nữa, tôi vẫn nghĩ rằng anh ấy làm thế vì sợ mất tôi.
Khi mới yêu nhau, con gái luôn ở thế thượng phong còn người con trai thường phải chịu thiệt thòi, nín nhịn nhiều thứ. Nhưng khi đã hoàn toàn yêu chàng trai đó, người con gái sẽ không được như thế nữa, cuộc chiến sẽ chẳng có kẻ thắng người thua mà chỉ còn lại sự chiếm lĩnh. Giống như bây giờ, Cố Đại Hải đã hoàn toàn chiếm lĩnh tôi.
“Vậy anh đi nhé, không có việc thì em đừng ra ngoài!”. Buổi sáng, Cố Đại Hải dặn dò tôi thật kỹ rồi mới đi làm.
“Vâng, em sẽ không đi đâu đâu”. Tôi giúp Cố Đại Hải thắt lại cà vạt.
“A lô! Tác phẩm của mình được nhận nhiều phiếu bầu lắm, đang đứng đầu bảng xếp hạng đấy! Đi ăn mừng không?”. Buổi chiều, Lâm Sở vui mừng gọi điện cho tôi.
“Thật hả? Cậu đỉnh quá!”. Tôi vừa nghe điện thoại vừa lau sàn.
“Mình đến đón cậu nhé?”
“Thôi, mình đã bảo với Cố Đại Hải là hôm nay sẽ không đi đâu rồi, hơn nữa mình đang lau sàn dở”. Tôi ngồi bệt xuống.
“Cậu không còn là cậu nữa rồi.”
“Ừ, nhưng bây giờ mình cảm thấy rất hạnh phúc”. Tôi nhìn mặt sàn sạch bóng như gương.
“Đừng tự nhốt mình như thế, cậu sẽ chết đấy! Cậu không phải là loại người có thể ở trong nhà cả đời”. Giọng Lâm Sở đầy thương cảm.
“Giờ mình rất ổn mà, có người mình yêu ở bên cạnh…”. Nước mắt tôi trào ra. “Không nói chuyện tào lao nữa, mình phải đi lau sàn đây!”. Tôi cúp máy, tự nói với mình, tôi đang hạnh phúc, có Cố Đại Hải ở bên là đủ rồi…
5.
“Tiểu Ngư, mình có chuyện này cần phải nói với cậu”. Trần Lộ đột nhiên gọi điện thoại cho tôi.
“Gì thế?”. Tôi đang nấu cơm.
“Cậu biết Cố Đại Hải giờ đang ở đâu không?”. Hình như Trần Lộ đang ở trong nhà vệ sinh, bởi vì ngoài chỗ đó ra, trong quán bar chẳng có chỗ nào yên tĩnh cả.
“Anh ấy bảo tối nay sẽ về muộn.”
“Anh ấy đang ở cù


Old school Easter eggs.