Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
Bác mà thị trường của chi nhánh công ty đã được mở rộng, số lượng công việc tăng lên trông thấy, mức tiêu thụ đã vượt quá con số mười triệu, vì vậy công ty đã đặc cách cân nhắc Văn Bác lên làm phó tổng giám đốc, tiền lương tăng lên 15 nghìn tệ một tháng, ngoài ra còn được nhận 200 nghìn tệ tiền thưởng.
Văn Bác vui mừng gần như phát điên lên, cuối cùng thì những nỗ lực của anh đã được đền đáp, anh có thể mua nhà được rồi. Thực ra, Văn Bác định chờ thêm hai năm nữa sẽ mua nhà, như vậy có thể trả hết tiền nhà một lần, hoàn toàn không cần phải vay tiền. Nhưng anh nghĩ đến việc cả gia đình nhà vợ đều đang khinh thường mình, anh lại thấy không thể chờ đợi được nữa, anh muốn mua nhà ngay lập tức để chứng minh rằng mình hoàn toàn có thế sống tốt mà không cần phải nhờ vào đàn bà. Với hai trăm nghìn tệ tiền thưởng, anh hoàn toàn có thể mua được một căn nhà bằng cách trả tiền đợt đầu, các lần thanh toán sau sẽ trả góp dần dần. Văn Bác cảm thấy nhà không cần quá lớn, chỉ cần hai phòng là đủ dùng.
Văn Bác bỏ ra 200 nghìn tệ để mua trả góp một căn nhà rộng hơn 80 mét vuông rồi đến ngân hàng vay dài hạn trong 10 năm, tiền lãi hàng tháng cũng không quá nhiều. Từ một nhân viên quèn, long đong không nhà, phải ở nhờ nhà người khác, cuối cùng anh đã có được một căn nhà thuộc về chính mình. Văn Bác bùi ngùi xúc động, nguyện vọng bao năm trời của anh cuối cùng cũng thành hiện thực rồi. Mặc dù căn nhà không lớn nhưng dù sao cũng là tiền anh tự bỏ ra, dựa vào chính sức lực của mình chứ không nhờ vào đàn bà. Cuối cùng Văn Bác cũng có thể ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng lưng mà nhìn người đời.
Văn Bác có nằm mơ cũng không ngờ mình lại có thể mua được nhà nhanh như thế, hơn nữa lại đơn giản như mua một bao thuốc lá. Anh thực sự quá vui mừng, vui mừng đến phát điên lên. Lần đầu tiên anh gọi điện về cho bố mẹ, xúc động báo tin. Bố mẹ anh cũng vui mừng đến nỗi cả đêm chẳng ngủ được, không ngờ con trai mình lại giỏi giang đến thế.
- Chắc chắn là vậy, với tính cách của anh ta thì đó là điều đương nhiên!
- Thế bố mẹ già rồi, sau này chẳng có hi vọng gì nữa à? Vốn dĩ mong nó ở nhà ta để sau này có người chăm sóc. Thế này thì sau này ai chăm sóc bố mẹ?
- Mẹ à, mẹ yên tâm, chẳng phải còn có con hay sao?
- Thế sau này con tuyệt đối không được bỏ mặc mẹ đấy!
- Làm gì có chuyện ấy? Mẹ à, mẹ cứ yên tâm đi!
Tối đó, cả nhà Y Đồng ngồi ăn cơm. Hai mẹ con Y Đồng mỗi người một tâm sự. Y Đồng nghĩ, sau này nên cư xử với Văn Bác như thế nào? Bởi vì hiện giờ cô đang có bầu, hoàn toàn không muốn ly hôn. Ly hôn rồi đứa trẻ biết làm thế nào đây? Bỏ đi ư? Như vậy quá tàn nhẫn, bây giờ cô đã có chút tình cảm mẹ con rồi, cô cũng đâu muốn bỏ nó đi. Văn Bác giờ đã mua được nhà, chắc chắn sẽ trở nên cứng đầu, chắc chắn không nghe sự chỉ đạo của cô, không bao giờ chịu cúi đầu trước cô nữa, những ngày tháng sau này của cô sẽ khó mà sống đây.
Mẹ của Y Đồng thì nghĩ, Văn Bác mua được nhà rồi, chắc chắn sẽ ở riêng, con gái mình là vợ nó, đương nhiên cũng phải chuyển về đó ở, nếu không đi có khi sẽ phải ly hôn thật. Nếu như hai đứa ra ở riêng, sau này mình già rồi ai sẽ ở bên cạnh chăm sóc? Sau này hai ông bà già cả ốm yếu, đi lại không được, ai sẽ chăm sóc? Bà vốn nghĩ rằng Văn Bác không mua nổi nhà, sau này sẽ phải ngoan ngoãn ở trong nhà mình, nào ngờ mọi việc đều không như bà tính toán, sau này rồi biết làm sao?
Y Đồng nghĩ ngợi suốt cả đêm, cũng chẳng nghĩ ra được gì, trong lòng cô vô cùng rối bời. Văn Bác nhắn tin cho cô, đợi rất lâu mà không nhận được hồi âm của vợ liền gửi thêm một tin nhắn nữa: “Nếu không muốn ly hôn thì lập tức chuyển về đây ở, không được ở nhà mẹ đẻ nữa. Nếu cô cứ kiên quyết ở nhà mẹ, chúng ta buộc phải ly hôn.”
Y Đồng nhận được tin nhắn liền nhắn lại: “Nhà mới phải xây sửa, chưa chắc chưa thể ở, không tốt cho thai nhi.”
Văn Bác nhắn tin lại: “Nhà đang sửa, nhưng tôi đã thuê một căn nhà ở ngay bên cạnh, tạm thời ở lại đó, nhà sửa xong, một thời gian sau sẽ qua ở.”
Y Đồng không biết nói sao đành phải hỏi mẹ. Hai mẹ con bàn bạc suốt cả đêm, cũng chẳng tìm được cái cớ nào khác. Y Đồng nghĩ, chẳng còn cách nào khác cả, đành phải chuyển sang đó ở thôi.
Văn Bác thấy Y Đồng đã phải thỏa hiệp, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh thầm mắng nhiếc trong lòng: “Mẹ kiếp, trước đây cô khinh thường tôi, làm gì cũng phải nghe theo cô, giờ thấy tôi mua được nhà là cô phải xuống nước ngay, đúng là đồ tiện nhân!”
Ngày thứ hai sau khi Y Đồng về nhà ở, Văn Bác liền đón bố mẹ lên. Vốn dĩ bố mẹ Văn Bác không muốn lên, nói rằng không quen cuộc sống thành phố. Văn Bác nói với bố mẹ:
- Con đã mua nhà trên này, bố mẹ chuyển lên đây sống cũng được nở mày nở mặt với hàng xóm láng giềng, dù gì con trai mua được nhà rồi, bố mẹ lên thành phố hưởng phúc ít ngày cũng là điều nên làm, nếu không người ngoài lại xầm xì, cho là con trai không hiếu thuận với bố mẹ.
Sau đó, Văn Bác lại đệ đơn xin phép công ty tạm thời chuyển về tổng công ty làm việc cho tiện việc chăm sóc vợ sắp sinh. Đương nhiên, công ty cũng phải cân nhắc đến v