Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.

ấn đề tình người nên chẳng bao lâu đã phê duyệt đề nghị của anh.
Một buổi tối, Y Đồng ăn cơm xong liền ngồi trên ghế xem bộ phim Hàn Quốc Ngôi nhà hạnh phúc. Đang xem đến đoạn hay thì Văn Bác đi vào, tay cầm điều khiển chuyển sang kênh khác.
Y Đồng nói:
- Em muốn xem Ngôi nhà hạnh phúc.
Văn Bác bảo:
- Anh muốn xem Diễn đàn Bách Gia.
- Để em xem Ngôi nhà hạnh phúc.
- Đây là ti vi anh mua, anh có quyền quyết định.
- Anh…
Y Đồng nhất thời nghẹn giọng không nói được gì, đành hậm hực đi vào phòng ngủ, tâm trạng vô cùng bực bội.
Văn Bác xem ti vi một lúc, thấy Y Đồng ngủ rồi mới lớn tiếng gọi:
- Em chưa tắm à?
Y Đồng chẳng động đậy gì, thấy vậy Văn Bác lại cao giọng:
- Em không nghe thấy à? Anh hỏi sao em không tắm?
Y Đồng vẫn chẳng động đậy.
Văn Bác lần này liền lớn tiếng nói:
- Cô còn đợi tôi tắm cho cô chắc? Tôi nói cho cô biết, sau này cô đừng có nằm mơ!
- Văn Bác, con làm gì mà lớn tiếng thế hả? – Mẹ Văn Bác vừa rửa bát xong, từ trong nhà bếp đi ra, lên tiếng hỏi.
- Mẹ à, không có gì đâu, mẹ ngồi nghĩ một lát đi! – Văn Bác kéo mẹ ngồi xuống ghế rồi rót cho mẹ ly nước.
- Văn Bác, rót cho Y Đồng cốc nước! – Mẹ nói.
- Cô ta không có tay à? – Văn Bác bảo.
- Cái thằng này, thật là cứng đầu! – Mẹ Văn Bác nói xong liền đứng dậy bê một cốc nước vào phòng ngủ cho Y Đồng.
- Mẹ, mẹ có mệt không? – Văn Bác hỏi.
Mẹ anh đi đến bên gường Y Đồng, gọi mấy tiếng nhưng Y Đồng vẫn quay mặt vào tường, lưng quay ra ngoài, chẳng động đậy gì. Mẹ anh tưởng Y Đồng đã ngủ rồi liền đặt cốc nước lên chiếc tủ đầu gường, sau đó đi ra ngoài.
Văn Bác thấy Y Đồng chẳng buồn ngó ngàng đến mẹ mình liền đi thẳng vào phòng ngủ, đập “bốp” xuống giường, nói:
- Cô điếc à? Mẹ cô không dạy cô thế nào là lễ phép à?
- Con làm cái gì vậy? – Mẹ Văn Bác vội vàng ngăn anh lại.
- Cô ta thật vô lễ, thái độ gì thế hả? Có đứa con dâu nào như thế không? – Văn Bác tức tối nói.
- Nó ngủ rồi, chớ làm phiền nó! Mau ra đây để cho nó nghỉ ngơi! – Mẹ anh bảo.
- Cô nghe thấy gì chưa hả? Tôi đang nói chuyện với cô đấy! – Văn Bác giật cái chăn trên người Y Đồng ra.
- Văn Bác, con mà còn không nghe lời, còn gây sự nữa, ngày mai mẹ sẽ về quê ngay! – Mẹ anh dọa.
- Mẹ, thế thì con không nói nữa! – Văn Bác vừa nghe thấy mẹ đòi về quê liền vội vàng im lặng, đi ra ngoài.
Ra đến phòng khách, mẹ anh nói:
- Văn Bác, con phải chăm sóc nó chu đáo, nó đang mang bầu, con phải nhường nó chứ, coi như mẹ xin con đấy!
- Mẹ à, con…
- Con muốn hiếu thuận thì hãy nghe lời của mẹ, thế thì mẹ sẽ ở đây thêm vài hôm, nếu không nghe lời, mẹ sẽ về quê ngay ngày mai!
- Vâng, vâng, con sẽ nghe lời mẹ mà!
- Vậy thì tốt, con ngủ sớm đu, mẹ đi xem bố con ngủ chưa!
- Khụ… khụ… khụ… – Đột nhiên, bố Văn Bác ho một tràng dữ dội ở trong phòng, sắc mặt ông rất xanh xao.
Văn Bác hoảng quá, vội đỡ lưng bố, hỏi han:
- Bố à, bố làm sao thế? Con đưa bố đi bệnh viện!
Bố Văn Bác nói:
- Không, không nghiêm trọng đâu, bố không sao, một lát, là khỏi thôi!
- Con rất lo cho sức khỏe của bố, hay là bố cứ đi bệnh viện đi! – Văn Bác giục.
- Ông à, ông đã đỡ hơn chưa? Nếu mà nghiêm trọng thì phải nghe theo lời con nó đấy!
- Không sao, bố nghe thấy con với Y Đồng bất hòa nên lo lắng, bệnh dạ dày lại tái phát đấy mà!
- Bố, sau này bố phải chú ý một chút, đừng có lo lắng, cũng đừng nổi cáu!
- Con à, con phải nhường nó, dù gì nó cũng đang mang trong mình cốt nhục nhà ta, sao con có thể…
- Bố, con sẽ nghe lời bố mà, bố cứ yên tâm!
Văn Bác thấy bố nói thế, trong lòng rất khó chịu, đành phải đồng ý với bố mẹ, sau này sẽ nhường nhịn Y Đồng. Thực ra trong lòng anh đang sục sôi ngọn lửa trả thù. Anh đã phải chịu bao nhiêu ấm ức, quá nhiều áp lực, giờ buộc phải giải tỏa chúng, nếu không đầu anh sẽ nổ tung mất. Mặc dù hiện giờ có “trung tâm giải tỏa stress”, chỉ cần bỏ tiền ra là có thể đập phá bất kỳ đồ đạc nào trong đó, nhưng dù sao vẫn không thể giải tỏa nổi nỗi ấm ức trong lòng anh. Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông.
Nỗi oán hận trong lòng Văn Bác cứ như chất độc gặm nhấm gan ruột anh, anh rất muốn trút hết nỗi khó chịu này lên Y Đồng, nếu không anh sẽ cảm thấy mất cân bằng. Nhưng bố mẹ anh lại không cho phép anh làm vậy, thế nên Văn Bác cực kỳ u uất.
Y Đồng chuyển đi được mấy hôm thì mẹ cô đến thăm, còn mua rất nhiều đồ tẩm bổ cho cô, nhắc nhở mẹ Văn Bác làm cho Y Đồng ăn. Mẹ Văn Bác vui vẻ đồng ý. Y Đồng thầm than vãn, kể khổ với mẹ mình:
- Mẹ à, hiện giờ thái độ của anh ấy với con vô cùng khó chịu, con không thể chịu nổi!
- Có phải nó bắt nạt con không? Mẹ tuyệt đối không để nó bắt nạt con đâu!
- Thái độ anh ấy rất ngang ngược!
- Cái gì? Thái độ ngang ngược á? Sao cô không nghĩ xem trước đây cô đã đối xử với tôi như thế nào? – Văn Bác hùng hổ nói. Hóa ra, anh vừa mới đi làm về, về đến nhà thì nghe thấy Y Đồng nói xấu mình, do vậy anh không nhịn được liền gầm lên.
- Nó có nói gì quá đâu mà anh phải nổi nóng thế hả? – Mẹ Y Đồng bênh con, nói.
- Trước đâ