Tác giả: Chu Khinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 134395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/395 lượt.
cô vừa khinh bỉ mình vừa chặn taxi chạy về một mạch. Ở trên xe nhắn cho Đỗ Thanh Dương một tin nhắn, sau đó nhanh chóng tắt máy.
So với bữa tiệc tôm hùm lớn, so với dâu tây mà cô thích nhất, thật ra thì cô phát hiện, mình càng muốn ngồi ở bàn ăn với Trình Dịch Dương, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tản bộ, cái loại cảm giác ấm áp cùng tự tại như vậy mới là tốt nhất. Như vậy bất kỳ món ngon nào cũng không thể thay thế được, thì ra bất chợt, cô đã quen có hắn làm bạn. Cô nghĩ nếu như có một ngày phải xa hắn, có thể không phải là Trình Dịch Dương không chịu nổi, người trước tiên sẽ thống khổ chính là cô, Thẩm Kiều. Nghĩ lại, cô là người luôn thích tự do, không ép buộc, trên khuôn mặt kiều diễm không phải mang chút u sầu, mà luôn vui vẻ ngọt ngào ở tổ ấm của họ, nơi mà ông chồng hoàn hảo trăm phần trăm của cô luôn ở đó đợi cô. Loại cảm giác đó thực sự thật tốt.
Kết quả của lần trốn về chính là bị bạn tốt mắng cho thối đầu, cho dù có khép lại điện thoại vẫn nghe thấy giọng nói thanh thúy của Đỗ Thanh Dương vang vang bên tai, cô tự biết là mình đuối lý, không dám mạnh miệng cùng Đỗ Thanh Dương, không thể làm điều gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe bạn mình phát tiết, hy vọng bạn tốt có thể hết giận. Cũng thuận tiện sợ hãi than trình độ ngôn ngữ của bạn tốt ngày càng tiến nhanh trong lòng, toàn bộ nửa tiếng không ngừng nghỉ, không lặp lại câu nào, xem ra Thanh Dương dưới sự huấn luyện của cô miệng lưỡi đã ngày càng tiến bộ.
Nắng ấm mùa đông từ từ tắt dần, đẩy cửa sổ thủy tinh, bên ngoài bay tới mùi hoa êm ái, cảnh sắc vào thời gian mặt trời lặn giống như được vẽ lên. Khóe miệng cô mỉm cười, bỏ di động sang một bên, miệng ngâm nga bài hát nào đó, tay vẫn tiếp tục công việc. Chiếc áo sơ mi sạch sẽ trắng tinh vẫn còn thơm mùi xà phòng, từng đường viền tỉ mỉ, chiếc bàn là nhẹ nhàng lướt qua, những nếp nhăn được là phẳng một cách thỏa đáng.
Động tác của cô chưa tính là thuần thục, có thể gọi là vụng về, nhưng trái tim vô cùng ngọt ngào. Cô đã lớn từng này mà đây là lần đầu tiên làm việc nhà nên thật xấu hổ. Lúc ở nhà có mẹ, chuyện gì cùng không phải làm, ra nước ngoài có thể tùy ý thấy được hiệu giặt, căn bản cô không cần quan tâm. Hiện giờ đã kết hôn, có chồng vạn năng, cuộc sống trôi qua lại càng thoải mái hơn bất kỳ lúc nào. Được chồng nuông chiều như thế, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cho nên muốn làm một chút gì đó cho hắn.
Suy nghĩ về tất cả hắn làm cho cô trong thời gian qua, trong lòng của cô tràn đầy ngọt ngào và hạnh phúc, nghĩ đến thân hình cường tráng của chồng mặc chiếc áo do chính cô ủi, loại cảm giác này thật sự vui vẻ.
Thì ra phụ nữ làm tất cả mọi chuyện vì người đàn ông của mình không phải là đang phục vụ mà bởi vì chính tay mình xử lý tất cả mọi việc sẽ có cảm giác vô cùng thỏa mãn, thật sự là không có gì có thể sánh bằng. Khó trách mẹ luôn nói cô không hợp làm người phụ nữ của gia đình.
"Hôm nay gió thổi thật thoải mái, em không muốn đóng cửa."
"Em làm cái gì ở đây?" Hắn nhìn thấy y phục trong tay cô, trong mắt thoáng qua vẻ giật mình.
"A, cái này." Cô cười càng thêm rực rỡ, cầm chiếc áo đi tới trước mặt hắn, như trẻ con đòi phần thưởng, "Anh xem, em đang học ủi quần áo." Lí lắc biểu diễn thành quả của mình trước mắt hắn, "Mặc dù làm có thể không bằng anh, nhưng trông em làm không tệ lắm đúng không?"
Tỉ mỉ thưởng thức thành tích của mình, đối với người khác mà nói, có thể là một chuyện vô cùng đơn giản, nhưng đối với với cô Thẩm Kiều trước kia, cô có lẽ không nghĩ tới cô sẽ học làm những việc này.
Trong cổ của hắn, đột nhiên dâng lên một khối cứng rắn làm cho hắn cảm thấy nuốt cũng rất khó khăn.
"A Dương, A Kiều nhà chúng ta bị làm hư rồi, cái gì cũng không biết làm."
"Ngón tay của nó ngay cả nước cũng không muốn đụng."
"Bảo nó lật một trang sách dạy nấu ăn, giống như muốn mạng của nó."
"Ngay cả giặt ủi y phục như thế nào đều không biết, haizz, thật là không biết mẹ sinh đứa con gái như vậy gả cho con, không biết có phải là may mắn đối với con hay không nữa."
Vào thời khắc này lời than của Hà Thanh Hồng về Thẩm Kiều qua nhiều năm lại tràn hết vào đầu óc hắn như thủy triều. Yêu kiều, non nớt, bảo bối của hắn, chỉ biết hưởng thụ mà hôm nay lại ủi quần áo cho hắn, nắm tay hắn nắm thật chặt.
Thẩm Kiều một mình thưởng thức nửa ngày, thấy hắn có vẻ bình tĩnh, tròng mắt thâm trầm, liền không thuận theo dậm chân, "Làm ơn mà, người ta đã làm nửa ngày, anh một câu cũng không thèm nói."
Như thế nào, kém cỏi lắm sao? Coi như cô làm không tốt, cũng nên mở miệng nói một câu chứ? Hừ, dám nói cô làm không tốt, lần sau cô nhất định sẽ làm tốt hơn.
Trình Dịch Dương đột nhiên đưa tay kéo cô ôm vào lòng, nâng cằm của cô hôn lên.
"A..." Lần đầu tiên bị hôn như thế này làm cho người ta hít thở không thông, đầu lưỡi của cô bị đảo lên trong miệng, cô lập tức không phản ứng kịp.
Hô hấp của hắn nặng nề, bàn tay xuyên qua vạt áo lông của cô, kéo quần lót ren xuống.
"Um... Đừng..." Hắn gấp gáp làm cô s