Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Rồi Yêu

Kết Hôn Rồi Yêu

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 134388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/388 lượt.

ợ, cô liều mạng đẩy hắn, muốn tìm ra một chút khe hở từ dưới môi của hắn, "Cửa sổ... Cửa sổ chưa đóng..."
Bọn họ còn đứng ở trong phòng khách, cửa sổ to sát đất mở ra, người đàn ông này lại muốn lột sạch cô ở đây, thật là quá đáng. Cô lớn mật và nhiệt tình hơn nữa cũng không dám diễn cảnh xuân ở phòng khách vào ban ngày, miễn cho người đi đường vô duyên vô cớ nhìn thấy.
Trình Dịch Dương ôm cô lên, cô sợ té xuống, bắp đùi trắng như tuyết kẹp hông của hắn thật chặt, nơi cứng rắn của hắn để ở nơi mềm mại của cô. Đàn ông đáng chết, tự dưng trong nháy mắt lại kích động đến như vậy!
Hắn ôm cô vào trong phòng, vội quăng cô vào trong chăn mềm mại.
"A!" Mặc dù không đau, nhưng đầu óc cũng choáng váng, Thẩm Kiều còn chưa kịp bò dậy, đã bị Trình Dịch Dương ngăn chặn, ngay cả thân thể cũng không nhúc nhích được.
"Trình Dịch Dương, anh làm..." Nói chưa xong đã bị hắn hung hăng chặn lại.
Bàn tay của hắn chuyển qua chiếc cằm trắng noãn, cúi xuống hôn cô mãnh liệt
Một cái tay khác cũng không an phận, xốc lên vạt áo lông, trong giây lát chiếc quần lót ren mỏng manh bị ném xuống giường.
"Anh..."
"Thẩm Kiều, anh... có thể không thể từ từ, được không?" Tiếng hít thở nặng nề vang ở bên tai cô, từng nhịp từng nhịp mang theo hơi thở nam tính mãnh liệt, lòng cô không hiểu vì sao vừa nhột vừa đau.
Thứ tráng kiện thẳng tắp đi vào trong cơ thể cô, sâu vô cùng.
Cô cắn chặt môi, lẩm bẩm oán trách: "Trình Dịch Dương, đàn ông đáng chết, đi vào như vậy không biết là rất đau sao?" Hắn không nói chuyện, chỉ hôn cô, hôn đến kịch liệt điên cuồng.
"Chậm... Ô, chậm một chút... A..."
Điên rồi, đúng là điên rồi, y phục của bọn họ còn chưa cởi, đã dây dưa ở trên giường. Rất đau, đúng vậy, vô cùng đau. Hắn quá lớn, ngày thường hắn đều phải dụ dỗ thật lâu, cô mới có thể tiếp nhận hắn, nhưng mà hôm nay, không có bất kỳ màn dạo đầu, đã trực tiếp thô lỗ đi vào, không đau mới là lạ!
Nhưng mà, cái loại cảm giác tê dại bén nhọn cũng từ từ dâng lên theo động tác của hắn. Cái mông mượt mà bị hắn nâng lên thật cao, thừa nhận nhiệt tình của hắn, vòng eo mảnh khảnh bị hắn nắm thật chặt.
Nhíu chặt mày, đôi môi đỏ tươi không ngừng ngâm ra thanh âm non nớt, mắng, hầm hừ, nhưng mà cũng rất thoải mái.
Một giờ, hai giờ, chờ mãi, hắn rốt cuộc buông cô ra thì toàn thân cao thấp, mỗi một khối xương, mỗi một cơ, đều vừa mỏi vừa đau lại tê dại.
Cái tên đàn ông đáng ghét này! Cô tức giận thở gấp, trừng mắt nhìn từng bắp thịt rắn chắc, hàm răng thật là ngứa, hung khí của hắn vẫn ở lại trong cơ thể cô, không chịu đi ra ngoài.
Ánh mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm hắn, nhìn mặt người đàn ông thỏa mãn, lại nhìn vết thương đầy ngươi mình thật sự là hận, chỉ muốn cắn hắn. Ừ, vừa đúng lúc cắn trúng cái "Viên" trước ngực hắn.
Mồ hôi ướt mặn, đàn ông vừa vận động xong, trên người tản mát ra một loại mùi vị đặc biệt.
"Chớ lộn xộn." Hắn sờ nhẹ cái mông nhỏ của cô, nhàn nhạt cảnh cáo.
"Không cần!" Tiếp tục gặm, ai bảo người đàn ông này không giải thích được đã động dục, càng không chịu sửa đổi, cô rõ ràng không làm gì, rốt cục trêu chọc hắn ở đâu? Chẳng lẽ cô ủi đồ không tốt, cũng không cần trừng phạt như vậy chứ?
Không tới một phút, cô rõ ràng cảm giác được hắn lại biến hóa trong cơ thể cô.
A, không thể nào? Sao hắn lại...
Vội vàng buông miếng thịt đang gặm trong miệng ra, vội đứng dậy chạy trốn.
Hắn chỉ cần một tay đã thoải mái kéo cô xuống dưới thân, tròng mắt đen nhánh nghiêm túc nhìn cô: "Anh đã nói cái gì? Hửm?"
"Người ta thật đói đó..." Trốn không thoát, không thể làm gì khác hơn là phục tùng làm nũng.
"Rất tốt, anh cũng vậy." Động tác hắn không nhanh không chậm.
Đói cái gì? Cái đồ sắc lang, rõ ràng mỗi đêm đều cố gắng ăn cô, ban ngày còn bất chợt bổ sung vào, lại còn dám kêu đói!
"A, nơi đó..." Duyên dáng kêu to, khối thịt non bị chống đỡ, bị liều mạng co xát.
Nước xuân róc rách, kịch chiến không ngừng. Chờ kích tình trong nhà có vẻ thối lui lần nữa thì bên ngoài đã khuya. Ngôi sao đáng yêu trên trời lặng lẽ sáng lóe chiếu lên khuôn mặt cô đã mệt mỏi bất tỉnh, một mảnh yên tĩnh.
Trong tay của cô còn nắm thật chặt chiếc áo sơmi cô đã ủi, nhưng mà trên nền vải trắng tinh đã đầy mồ hôi của hai người, và còn đầy dấu vết nữa. Thở dài, muốn lấy cái áo kia ra nhưng cô gái nhỏ này đang ngủ thiếp đi vẫn còn nắm chặt nó, đôi môi cong lên giống như đang oán hận hắn đã quá tận tình.
Nên đối xử với cô như thế nào bây giờ? Tại sao mỗi lần vừa đụng đến cô, hắn đều mất khống chế như vậy?
Nhìn đầy dấu vết nông nông sâu sâu trên người cô, trong lòng hơi đau, thật là quá phóng túng rồi.
Ngón tay khẽ vuốt ở bên má phấn, "Biết vì cái gì mà anh kích động như vậy không?" Cô ngủ say, mặt thật đơn thuần đáng yêu.
"Bởi vì, em rốt cuộc đã chịu làm vợ anh rồi."Giọng nói êm ái, ý nghĩa lời nói vô hạn.
Đúng vậy, Thẩm Kiều cô, rốt cuộc đã trở thành vợ của hắn rồi. Mãi cho đến hôm nay, mãi cho đến thấy cô chịu ủi quần áo, trong nháy mắt hắn mới cảm thấy cô đã thật sự thuộc về mình.
Cô là một người yêu bản