Tác giả: Mật Kiến
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 134424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/424 lượt.
tôi thật đúng là dùng tốt, không phải sao?”
Cô cắn chặc hàm răng trừng mắt quật cường, mỗi một câu nói ra sự thật, lòng của cô lại có cảm giác giống như bị lăng trì.
“Không cho phép em hiểu lầm tôi như vậy, cũng không cho phép em tự hạ thấp bản thân như vậy!” Hạ Thiên Khoát thấp giọng rít gào. Mặc dù anh trước giờ đều tỉnh táo tự kềm chế, mấy năm qua trên thương trường những khi đối mặt với mưa gió đều chưa từng lùi bước hoặc cảm thấy sợ hãi, nhưng giờ phút này anh lại không biết nên trấn an tâm tình của cô như thế nào, hóa giải hiểu lầm của cô, chỉ có thể dùng phương thức trực tiếp nhất cũng là ngu xuẩn nhất an ủi cô.
“Không cho phép? Ha ha. . . . . . Tôi đúng là không có tư cách nói những lời này, lần này lọt vào trong tay ma vương anh, tôi thật sự được giáo huấn đủ. . . Thật là phải trả một cái giá lớn đau đớn. . . . . .”
Anh vẫn dùng loại giọng điệu bá đạo đối với cô, lại còn biến cô thành người hầu cho mọi người sai sử . . . . . . Mạc Ưu rốt cục nhận rõ lời ngon tiếng ngọt lúc trước chỉ là thủ đoạn đùa bỡn nhân tính của ma vương.
Cô nhận thua. . . . . . Thua do quá đơn thuần, thua vì tự cho là ma vương cũng có chân tình, kết quả là đây, chẳng qua chỉ là công cụ trêu đùa nhân tâm của anh . . . . .
Thật sự cô đã bị giáo huấn, loại giáo huấn xuyên tim thấu xương vĩnh viễn khó quên! Tỉnh mộng, cô chỉ muốn trở lại nơi thuộc về mình, yên lặng liếm láp miệng vết thương.
Trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Mạc Ưu vét hết chút kiêu ngạo cuối cùng đi ra cửa, Hạ Thiên Khoát vội vàng gọi cô lại.”Em muốn đi đâu? Đừng.”
Mạc Ưu dừng bước, nhưng không xoay người lại: “A đã nónhi, ta muốn đi thì đi, hiện tại tôi một khắc cũng không muốn ở lại đây, sự dối trá của anh khiến cho tôi buồn nôn.”
“Mạc Ưu!” Hạ Thiên Khoát dợm chân định đuổi theo, nhưng Lưu Anh Mị ngay lúc đó lại giữ chặt anh, các tân khách đối diện anh đều lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Thật có lỗi, làm cho mọi người bị liên lụy . . . . .” Hạ Thiên Khoát chỉ có thể trước trấn an khách nhân, đem hết thảy đều xử lý thỏa đáng, sau sẽ tìm Mạc Ưu giải thích rõ ràng.
Dựa vào tình cảm của cô đối với anh, hẳn là hiểu lầm rất nhanh sẽ tiêu tan, anh có lòng tin này! Hạ Thiên Khoát lạc quan nghĩ.
Mạc Ưu như du hồn trở về cửa hang Bạn Tốt Của Bảo Bảo, A Khoan đang chuẩn bị đóng cửa.
“Bà chủ, cô đã trở lại? Cô vẫn còn muốn rời đi sao?” A Khoan vừa gặp cô giống như nhìn thấy cứu tinh, “Nếu cô không trở về, tôi và Tiểu Khiết cũng chống đỡ không nổi nữa . . . . .”
Mạc Ưu cố gắng tươi cười “Tôi sẽ không rời đi nữa! Anh nói cho Tiểu Khiết, ngày mai hai người bắt đầu thay phiên nhau nghỉ ngơi một tuần lễ, nghỉ ngơi thoải mái.”
“Quá tuyệt vời!” A Khoan hưng phấn hét to, lại phát giác sắc mặt Mạc Ưu không ổn.
“Bà chủ, cô có khỏe không? Sắc mặt cô thật tệ, thoạt nhìn giống như sắp xỉu.”
“Tôi không sao. . . . . .” Mạc Ưu thúc giục A Khoan rời đi, bởi vì cô cảm giác mình sắp không chịu đựng nổi nữa.
Chờ A Khoan rời đi, cô mở cửa lồng thú nuôi bằng thủy tinh, Bảo Bảo lập tức từ sau phòng chạy ra, hưng phấn vừa nhảy vừa vẫy đuôi bên cạnh chân cô.
Mạc Ưu ngồi xổm người xuống ôm chó cưng, dùng giọng điệu yêu chiều trấn an chú chó. “Bảo Bảo. . . . . . Mẹ rất nhớ cưng. . . . . .”
Vừa nói nước mắt lại bắt đầu òa ra như vỡ đê, cô ôm chặt chó cưng khóc rống nghẹn ngào, vì cô vừa căm thù đến tận xương tuỷ vừa nhớ đến tên ma vương đáng chết kia . . . . . .
Bảo Bảo lặng yên bên người chủ nhân, thỉnh thoảng lè lưỡi liếm láp tay cô, đôi mắt ôn hòa mang theo một chút không biết làm sao, trong nội tâm thầm nghĩ: Mẹ, mẹ làm sao vậy?
Đã khóc rồi, ảo não cũng qua, Mạc Ưu nằm ở trong căn gác nhỏ, dùng ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà thấp bé. Giờ phút này cô nguyện mình là một con rối vô tri ngốc nghếch, bị làm thương tổn cũng không biết đau. Chuông cửa giòn giã vang lên, rất có thể là khách hàng vội vã tới đón thú cưng gởi nuôi hoặc khách hàng có việc gấp, nhưng giờ phút này việc Mạc Ưu không muốn nhất làm chính là vui vẻ tiếp khách.
Nhưng người đến kiên nhẫn còn hơn cả cô, cuối cùng làm Bảo Bảo có chút không kiên nhẫn thấp giọng rít gào.
Mạc Ưu đành phải cử động thân thể mỏi mệt không chịu nổi, nhấn nút bộ đàm.”Xin chào, Chúng tôi đã đóng cửa rồi, có chuyện gì không?”
“Là anh, nhanh mở cửa. . . . . .” Đầu kia truyền đến giọng nói gấp gáp của Hạ Thiên Khoát.
Anh thật vất vả xử lý xong đống hỗn loạn trong nhà, cũng tiễn chân tất cả khách khứa, đang muốn gọi điện thoại cho Mạc Ưu, lại sực nhớ ra là không có số điện thoại của cô, còn may là nhớ rõ địa chỉ của tiệm thú cưng.
Không ngờ anh sẽ tìm tới cửa, hiện tại người cô không muốn thấy nhất chính là anh. “Anh đi đi! Tôi không muốn gặp anh.”
Giọng nói lạnh lùng như băng tuyết xen lẫn nghẹn ngào, Hạ Thiên Khoát tin tưởng vững chắc cô chỉ là một chút hờn dỗi.
“Sự tình không phải như em nghĩ, em mở cửa nghe anh giải thích được không?” Anh nói gấp gáp. Hạ Thiên Khoát không muốn bởi vì hiểu lầm nhỏ đó mà mấ