Tác giả: Mật Kiến
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 134421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/421 lượt.
tốc chiến tốc thắng.
“Còn phải lăn tay.” Anh thậm chí ngay cả mực đóng dấu đều chuẩn bị xong, chắc hẳn đã có kế hoạch từ trước.
Rất nhanh cô đã đóng vân tay, nước mắt nhịn không được chảy xuống. Ký tờ giấy này, một tháng sau cùng với anh không còn bất kỳ quan hệ gì, ý nghĩ như vậy làm cho cô khó có thể ngăn sầu não.
Cô cực kỳ nhanh lau đi những giọt nước mắt không cách nào khống chế, quyết định không để lộ sự yếu ớt trước mặt anh. Hạ Thiên Khoát thầm thở phào nhẹ nhõm, cẩn thực thổi khô mực đóng dấu, cất kỹ vào trong ngực áo “Chúng ta đã có chung quan điểm, vậy đi thôi!”
“Bây giờ? Tiệm của tôi thì làm sao?” Ngồi tù cũng phải cho thời gian chứ?
“Anh sẽ gọi nhân viên kia trở về hỗ trợ, trong lúc này tiền lương của em do anh trả.” Anh sớm đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Tháng này em sẽ phải loay hoay không có thời gian trở về. Đưa chìa khóa giao cho anh, em chỉ cần ở trong nhà thực hiện các nghĩa vụ theo khế ước. Anh làm như vậy là không muốn có người thừa cơ trở về, tổn hại quyền lợi của anh.”
Coi như suy nghĩ chu đáo, không cho cô đường lui, Mạc Ưu có cảm giác không đường thối lui.
“Những thứ khác có thể không cần, nhưng tôi muốn mang Bảo Bảo cùng đi!” Khẽ cắn làn môi không có chút huyết sắc, đây là sự kiên trì duy nhất của cô.
Vừa nghe đến tên của mình, Bảo Bảo đứng dậy ngoắt ngoắt cái đuôi nũng nịu với chủ nhân.
Hạ Thiên Khoát không ngờ lại sảng khoái đáp ứng “Vậy thì mang đi, dù sao trước mắt nó cũng không làm chuyện gì xấu được. . . . . .”
Mạc Ưu thở dài một hơi, cô cúi người ôm chó cưng, đáy mắt lộ ra ánh hoang mang không biết làm sao.
Hạ Thiên Khoát kinh ngạc nhìn nét mặt cô tiều tụy thống khổ, kềm lại suy nghĩ muốn ôm lấy cô “Xe chờ ở bên ngoài, em mang Bảo Bảo lên xe trước đi.” Mang theo Bảo Bảo ngồi vào chỗ ngồi phía sau chiếc Mercedes, Mạc Ưu trăm mối cảm xúc ngổn ngang nhìn cửa cuốn của tiệm chậm rãi đóng xuống, lặng lẽ lau đi nước mắt nơi khóe mắt, không quay đầu nhìn sang bên cạnh.
“Chạy đi.” Hạ Thiên Khoát nhìn cảnh cô lau lệ trong đáy mắt, cánh tay vừa vươn ra lại thu về.
Anh cũng không quay đầu nhìn sang bên cạnh, bầu không khí trong xe ngưng đọng làm cho người ta hít thở không thông.
Chỉ có Bảo Bảo không an phận lè lưỡi, trong lòng suy nghĩ: A, có thể gặp Hỉ Nhạc rồi!
Trở lại Hạ gia, lần này tâm trạng của Mạc Ưu so với lần trước càng trở nên nặng nề hơn, nhìn khắp cái “Nhà tù” quen thuộc lòng cô chợt thấy có một loại cảm xúc buồn vô cớ dường như đã mấy kiếp rồi. Chung quy cô chính là không thể rời bỏ nơi đây được. Chỉ là cô cảm thấy không có sức cùng ma vương đấu pháp, cô mệt mỏi quá, mệt mỏi quá rồi… Lẳng lặng đứng ở phòng khách, hai mắt cô vô thần nhìn về phía trước, chờ đợi ma vương sai khiến.
Vốn tưởng rằng anh sẽ lại giống như lần trước tìm một đống việc vô tích sự làm cô mệt nhoài, nhưng Hạ Thiên Khoát lại tới trước mặt cô, dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng tuyên bố: “Em từ nay về sau không cần phải nấu cơm nữa, nhà cửa cũng có bà La quét dọn…”
Cô giương mắt lên kinh ngạc, không tin anh lại có lòng tốt như vậy. “Vậy… muốn tôi làm gì?
“Em chỉ cần chơi cùng Hỉ Nhạc và mấy con chó con nữa…” Anh vươn tay vỗ về vành mắt đen thui của cô, tròng mắt cô trừng càng lớn.
“Tôi — tôi đi thăm Hỉ Nhạc.” Mạc Ưu không được tự nhiên mà quay mặt rời đi, mượn cơ hội tránh né sự thân mật bất ngờ này. Cô thà quen với sự tuyệt tình của anh ta, sự dịu dàng đổi lại sẽ càng làm cô lưu luyến, lại càng đắm chìm trong quá khứ——
Hạ Thiên Khoát than khẽ, cô lại không nghe thấy.
“Các cưng một nhà có thể đoàn tụ, mẹ thật là cao hứng…” Mạc Ưu đùa nghịch học theo bước đi của chó con, Bảo Bảo hòa nhã trông coi ở một bên, tùy ý bọn nhỏ bò lên bò xuống trên người nó, Hỉ Nhạc lại theo tình nhân nằm bên cạnh, dáng vẻ ân ái của hai con chó khiên Mạc Ưu hết sức xúc động.
Cô không hiểu Hạ Thiên Khoát vì sao lại trở nên nhân từ như vậy, sẵn lòng nhượng bộ cho Bảo Bảo và Hỉ Nhạc ở cùng một chỗ, cũng như thái độ của anh mấy ngày nay khiến cô không sao lần được tí manh mối nào.
Mỗi buổi tối, anh nhất định sẽ về nhà cùng cô ăn tối, thậm chí sẽ về sớm một chút, dựa vào người cô cùng lũ chó chơi đùa, khoảng thời gian này khiến cô nhớ tới lúc hai người vẫn chưa lột mặt nạ của nhau, nhưng những nồng nàn ân ái đó nay đã nguội lạnh.
Mỗi tối anh đều ôm cô ngủ, không làm gì khác cả, khiến cho cô không thể nào hiểu được đồng thời đáy lòng lại cảm thấy có chút mất mát. Bon họ lúc ấy khoảng cách thì gần gũi như thế nhưng tâm lại cách xa…
Xem ra anh không có hứng thú với thân thể của cô nữa rồi, không sinh ra dục vọng, lại không vì hai thân thể tiếp xúc mà tâm ngứa ngáy khó chịu.
Cô chỉ có thể giải thích như vậy.
“Ôi! Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?” Giống như nhớ lại ngày trước, cô sẽ lại vô lực chống lại sự mê hoặc của ma vương, giấu đi những yêu thương càng ngày càng tăng ở dưới đáy lòng, khiến cho đôi mi thanh tú thủy chung khẽ cau lại, thường xuyên vô cớ thở dài.
Không thể tiếp tục kéo dài nh