Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

khách mời. Các tiết mục hết sức sôi nổi tưng bừng, đám chị em lớn tuổi bọn cô mặc váy bảy màu lên sân khấu nhảy điệu gypsy đã luyện tập trong cả một tuần liền; còn đám đàn ông ở dưới bục lôi ra nào kèn chiêng mà đám trẻ con hay chơi, vừa thổi vừa gõ bạt mạng, lúc kết thúc còn kêu gào: “Quản lý Tôn, chị thật tuyệt vời! Trợ lý Thẩm, tôi yêu cô!” Cứ như thế, ầm ĩ khiến cả hội trường cười ồ lên. Bọn cô nhìn kĩ mới biết, hóa ra là đám nhóc ở phòng kĩ thuật dưới sự chỉ đạo của Lâm Hổ Thông.
Tiết mục tiếp theo là màn tuyên dương một bảo vệ đợt trước vì làm việc nghĩa mà bị thương, tổng giám đốc Trương và phó tổng Lý lên trao thưởng cho cậu ta, MC hỏi nguyện vọng lớn nhất năm nay của cậu ta là gì. Cậu chàng không quen đứng trước chốn đông người, lắp ba lắp bắp mãi mới nói được câu quyết tâm. Lại hỏi cậu ta năm nay có hối tiếc gì không, cậu chàng kém ăn kém nói này đột nhiên lưu loát hẳn, nói: “Tôi chỉ mong trợ lý Thẩm xinh đẹp có thể lên trao thưởng cho tôi.”
Cô vẫn chưa kịp thay trang phục thì đã bị mời lên sân khấu, ôm cậu nhóc còn chưa dậy thì hết trong tiếng hò hét của mọi người. Ánh đèn trên sân khấu quá chói mắt, cô không nhìn rõ phía dưới khán đài, chỉ nghe thấy tiếng cười ầm ĩ, trong lòng khổ sở vô cùng, vẫn cố gắng giữ nụ cười thanh nhã, dịu dàng. Nhưng vẫn chưa xong, phó tổng Lý bề ngoài nhân hậu nhưng bụng dạn đen tối kia có lẽ vì bị cô tính kế phải lên sàn hát một bài nên muốn trả đũa, bèn lấy micro nghiêm túc nói với bên dưới: “Trợ lý Thẩm xinh đẹp của chúng ta giờ vẫn đang độc thân, ai có ý thì mau xếp hàng nhận số đợi xem xét.” Thẩm An Nhược cảm thấy giây phút đó khóe miệng đang cố nhếch lên của mình tưởng như bị chuột rút đến nơi, cô đã trở thành nhân vật nổi bật nhất trên sân khấu đêm qua.
Đó chính là lý do bàn làm việc của cô phủ kín hoa như thế này, có người kí tên, cũng có một số bỏ trống, thậm chí còn có một chậu hoa lan cực kì đẹp còn nguyên rễ, năm nay những người thấy đông thì góp mặt cũng thích đùa dai nhiều thật đấy. Lúc sau có ngời còn đem đến tặng một cành đào vừa chặt khiến quản lý Tôn nhìn cô cười lớn: “An Nhược, mùa xuân đến rồi, hoa đào cũng đã nở, vận đào hoa của em vượng quá.”
Chắc chắn lại là một bữa tiệc có thành phần quang trọng trẻ tuổi nào đó mời cơm, cô sắp thành ‘gái bao’ mất rồi. Vừa may giám đốc Trương có điện thoại, Thẩm An Nhược mượn cớ chuồn luôn.
Trong bữa tiệc, cô gặp lại rất nhiều người quen. Có chủ tịch Nghê của Chính Dương là cấp trên trước đây, người luôn quý mến cô, nhìn thấy cô thì mỉm cười thân thiết vui vẻ như trước, cô hơi bùi ngùi nhưng cũng có chút xấu hổ nên ra mời rượu riêng. Còn có ông chủ Tôn đã tặng cô hoa tươi suốt một tuần, hôm đó cô có ca trực, tình cờ giúp anh ta một chuyện nhỏ, thế là ngày nào cũng được mời cơm, sau khi bị từ chối khéo ba lần lại bắt đầu tặng hoa mỗi ngày, đến nỗi Tôn Ái Lệ cũng phải xúc động nói, sau giấc ngủ đông dài, hình như bọn đàn ông đều thấy đói, khiến cô cười đau cả bụng. Thực ra ông chủ Tôn còn rất trẻ, tay trắng lập nghiệp, xây dựng được cơ ngơi không hề nhỏ chút nào, nếu không phải là người bám dai như đỉa thì cô sẽ kính trọng anh ta. Cô tốn không biết bao nhiêu công sức mới có thể giữ nụ cười cùng dáng vẻ thanh nhã, khéo léo để thoát khỏi anh ta, sau đó lại thấy Trình Thiếu Thần và chủ tịch Thi đang đứng với nhau ở một góc không xa, cũng nhìn về phía cô, chắc chắn đã thấy dáng vẻ cô bỏ rơi người khác ban nãy rồi. Hai người đó đều giữ thái độ thản nhiên thường thấy, chỉ có điều một người lạnh lùng còn người kia có vẻ ấm áp hơn, đến cả dáng người cũng giống nhau, thật là xứng đôi, trong đầu Thẩm An Nhược nảy ra một suy nghĩ không hề trong sáng chút nào.
Sếp lớn đang nhìn, Thẩm An Nhược nào dám ra vẻ thanh cao, đành thong thả bước qua, mỉm cười thân thiện: “Chủ tịch Thi.” Cân nhắc suy nghĩ vài lần, rốt cuộc vẫn phải quay sang Trình Thiếu Thần: “Chủ tịch Trình, chào anh.”
“Ồ, thế là không cần tôi giới thiệu nữa nhỉ.” Chủ tịch Thi cười nhã nhặn khiến cô không nhìn thấu suy nghĩ của anh ta. Vừa lúc đó có nhân viên phục vụ đi qua, anh ta lấy hai ly rượu vang, đang định cầm ly thứ ba, Trình Thiếu Thần đã tiện tay lấy cho mình một ly nước trái cây, thấy chủ tịch Thi cười liếc nhìn mình, anh khẽ nhếch mội cười: “Bệnh loét dạ dày tái phát.”
“Mời rượu phụ nữ sao có thể vô vị thế này được.” Chủ tịch Thi đưa một ly rượu vào tay Thẩm An Nhược, “Mời trợ lý Thẩm xinh đẹp, cảm ơn cô đã giúp Hoa Áo kinh doanh phát đạt. Lưu Thiếu Đông của Đông Viễn vừa đến đây kể khổ.”
Cái tên Lưu thiếu gia miệng lưỡi không xương kia, vừa nãy khiến cho Thẩm An Nhược uống liền ba ly rượu, lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, ngang nhiên chòng ghẹo cô, vì thế sau đó Thẩm An Nhược bắt được lỗi của anh ta, cũng bẫy anh ta chút xíu. Dù sao trên bàn rượu sôi nổi náo nhiệt chẳng ai trở mặt được.
“Chủ tịch Thi, tôi chẳng qua chỉ làm tròn chức trách mà thôi.” Cô uống cạn ly rượu. Chủ tịch Thi cũng cạn, chỉ có Trình Thiếu Thần khẽ nhấp môi, nhìn cô nửa cười nửa không, ánh mắt rất khó đoán.
Những tình huống như thế này thật mệt mỏi vô cùng,


Duck hunt