Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1232 lượt.

cô nhớ trước đây, khi dự tiệc cùng Trình Thiếu Thần, lúc nào cũng cố gắng trốn trong một góc, chẳng nói chuyện với ai, nhưng giờ đây cô trốn không thoát được, những gương mặt như đèn kéo quân cứ hiện ra trước mắt lần lượt hết người nọ đến người kia, cô vừa cười vừa nói vừa tiếp rượu, đúng chuẩn gái bao.
Cô liếc thấy Trình Thiếu Thần đã đến chỗ củ tịch Nghê, đi lấy đồ ăn cho ông ta, dáng điệu trở lại vẻ ngoan ngoãn trước mặt tiền bối, chẳng còn sự sắc bén như vừa nãy, một lát sau đã không thấy bóng dáng đâu nữa, anh còn ghét những nơi như thế này hơn cô, chắc đã không chịu được mà bỏ đi rồi.
Thẩm An Nhược thấy chân đau vô cùng, còn cơ mặt cũng sắp cứng đờ, đang muốn ra ngoài hóng gió lại bất ngờ bị một giọng nói dịu dàng chặn lại: “Cô Thẩm, có rảnh không?”
Cô ngoảnh đầu lại, nhận ra vị phu nhân trước mặt là vợ của chủ tịch Thi, cô từng nhìn thấy ảnh của chị ta trên bàn làm việc. Chị ta không lớn hơn cô nhiều lắm, nhưng làn da trắng ngần, phong thái ung dung, hoàn toàn tự nhiên.
Chuyện trò với vợ của chủ tịch Thi cũng chỉ quanh đi quẩn lại mấy chuyện vặt vãnh, quá nửa đều là chị ta chủ động hỏi, tỉ như Thẩm An Nhược thích xem bộ phim nào, thích nhà văn nào, nhãn hiệu nước hoa nào, muốn đi thành phố nào du lịch nhất, cứ như thể đã quen biết cô lâu lắm rồi, còn thân mật nắm tay cô, thực ra bọn họ cũng chỉ là lần đầu tiên gặp mặt. Thẩm An Nhược bị nụ cười tao nhã ung dung của chị ta làm cho lạnh người, may mà cô và chủ tịch Thi không có gì, đều tại cách hỏi chuyện làm cô không thể không chột dạ. Cuối cùng vị phu nhân đó cũng chịu đi, bữa tiệc sắp tàn, cô men theo bức tường chuồn ra ngoài, vòng qua vài dãy hành lang đến vườn sau của đại sảnh nghỉ ngơi đôi chút. Mấy con vịt trong hồ đều đã ngủ, không làm ồn nữa, trong không gian tràn ngập mùi hương ngọc lan và đinh hương, hơi mờ ảo, bên kia hồ có một đôi tình nhân đang thề non hẹn biển. Trời vẫn còn lạnh, vì thế cũng không quá đông, nơi cô đang đứng càng không có người. Không phải chỗ khuất, ánh sáng cũng không quá kém, nhưng vì mấy cành cây đinh hương che mất một đoạn đường, lại phải vòng qua một hòn non bộ nên muốn đến chỗ này không dễ dàng. Ghế đã có người đến lau dọn ba lần mỗi ngày, Thẩm An Nhược yên tâm ngồi xuống, đá giày sang một bên, vắt cả hai chân lên mép ghế khác, xoa bóp mắt cá chân đã hơi sưng lên. Vị trí này thật tốt, có thể nhìn thấy ánh đèn hào quang rực rỡ ở đại sảnh bên đó, lại vẫn được ngăn cách khỏi những ồn ào náo nhiệt. Trước đây khi ở nơi như thế này, lúc buồn bực cô thường lén ra ngoài nửa tiếng đồng hồ, hít thở không khí trong lành, điều chỉnh tâm trạng một chút, tưởng tượng căn phòng kia chẳng qua chỉ là một trường quay, đứng ở bên ngoài quan sát một vòng, rồi quay lại, cảm giác tây tây cũng tiêu tan, tinh thần lại dồi dào, có thể tự tin diễn tiếp một màn kịch khác.
Bỗng nhiên tiếng điện thoại vang lên, cô giật bắn mình, đôi uyên ương kia cũng có vẻ chán nản nên đổi chỗ luôn.
Cô liếc mắt nhìn điện thoại, là chủ tịch Thi gọi đến, ngẫm nghĩ trong năm giây rồi bắt máy.
“Không sao chứ? Tự dưng không thấy em đâu.”
“Không sao ạ, tôi ra ngoài cho tỉnh rượu thôi.”
“Có sao không? Tôi tìm một nhân viên phục vụ giúp em nhé?”
“Không cần đâu, cảm ơn ngài.”
Cô không chắc trong vườn không có người nào khác, vì thế không thể gọi tên đối phương ra được nhưng chủ tịch Thi lại không hề hiểu cho điều đó.
“Tiểu Thẩm, ban nãy vợ tôi không nói gì không phải với em chứ?”
“Sao lại thế?”
“… Xin lỗi, làm phiền em rồi.”
“Không có gì. Thực ra tôi chẳng nhớ ngài đã nói gì với tôi.”
Thẩm An Nhược chăm chú nhìn bụi hoa đinh hương bên hồ. Vừa nãy vợ chủ tịch Thi có vẻ lơ đãng nhắc đến ‘giai đoạn bảy năm’, còn nhìn thẳng vào mắt Thẩm An Nhược nói, bọn họ đã lấy nhau được bảy năm rồi. Thẩm An Nhược cũng nhìn chị ta, vẻ mặt càng thản nhiên: “Chủ tịch Thi rất yêu chị.”
“Tôi biết.” Vị phu nhân kia cười dịu dàng.
Thật buồn cười, cái gọi là hạnh phúc lại cần người khác khẳng định sao? Cô nhớ lại một số chuyện, bật cười, rồi không nhịn được lại thở dài, chợt nghe thấy có người khẽ ho một tiếng.
Hành động quân từ ngay thảng biết mấy, anh vốn có thể dọa cô hơn nữa cơ mà. Thẩm An Nhược ngẩng đầu nhìn Trình Thiếu Thần đang đứng cách cô vài mét, anh móc ra một điếu thuốc, châm lửa, ngoảnh đầu nhìn cô.
“Sao anh lại theo dõi em? Với lại ở đây cấm hút thuốc.”
“Anh đến đây còn sớm hơn em, lúc em cởi giày anh đã ở đây rồi.” Trình Thiếu Thần chậm rãi bước qua, uể oải dựa vào băng ghế đá, “Em không sợ có người xấu à?”
“Chỗ này có ít nhất ba cái camera đấy.” Thẩm An Nhược lại chỉ điếu thuốc.
Trình Thiếu Thần thản nhiên rít một hơi, nhàn nhã tự đắc: “Người hút thuốc không nghe cảnh cáo, các em định xử lý như thế nào?”
“Một điếu phạt hai trăm năm mươi tệ, sau đó gọi bảo vệ mời ra ngoài.” Thực ra chỗ này không hề dán biển cấm hút thuốc, chẳng biết Trình Thiếu Thần có bị cô dọa hay không nữa.
Trình Thiếu Thần cười, đếm ba tờ một trăm tệ đặt xuống cạnh chân cô: “Em đợi anh hút xong hãy tìm bảo vệ đến nhé.”
“Em không c