Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 134963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/963 lượt.
ghét Đức mẹ can thiệp vào bản năng con người, nhưng chúng ta vẫn bên nhau.
Em vẫn sẽ mãi ngồi trên đùi anh lúc anh ở xích đu đọc sách, giữ lấy anh, ôm lấy anh, gần gũi thân thiết với anh, tựa ở trong lòng anh, rất an tâm.
Dù rằng anh cũng sẽ bận rộn như trước kia, thi thoảng chỉ có thể cùng em đi ăn cơm, nhưng trong thời gian chờ anh tan sở về nhà, em có thể trộm mặc áo sơ mi của anh, giả vờ chính mình được anh ôm trọn vào lòng; tuy rằng vẫn buồn phiền khi Chu Li Uy vẫn ở cạnh anh như thế, nhưng cô í chỉ có thể ở bên bàn làm việc của anh, còn em đây có thể ở lại trên giường anh.
Lúc tức giận, em có thể bão nổi với cây nhãn đại diện cho Lã Mặc Ân. Đá nó, đấm nó, mắng nó, mà nó cũng giống y như Lã Mặc Ân vậy, rất bao dung, rất rộng rãi với tính tùy hứng xấu nhất của em; lúc đau lòng, em có thể ôm nó, cọ cọ mặt trên lớp vỏ xù xì, nói cho nó biết, anh, em thực sự rất yêu anh, yêu hơn cả bản thân mình.
Hôn nhân của chúng ta đã đánh vỡ tất cả mọi thứ, sự thật đã vùi dập toàn bộ, từ hạnh phúc, ngọt ngào, tình yêu, tốt đẹp… vào trong vũng lầy.
Không phải là em lựa chọn, nhưng em mất anh rồi.
Vì sao chúng mình phải kết hôn nhỉ? Không kết hôn là tốt rồi đúng không? Người hiện đại ai muốn kết hôn cơ chứ, sống chung cũng rất tuyệt đó nha. Đều là do em tham lam, đều là do em tham lam cơ thể anh, đều là do em xem quá nhiều phim bậy bạ, suốt ngày muốn nuốt anh vào trong bụng. Nhưng mà…trừng phạt ấy, đến quá nhanh và kinh khủng.
Tả Lị Lị thực đáng thương, người bạn ấy yêu lại không yêu bạn ấy, nhưng Trữ Tồn Ngải so với bạn ấy còn đáng thương hơn, yêu một người đàn ông không cho phép yêu mình.
Anh, anh nói cho em nghe, vì sao em lại xui xẻo như vậy? Có phải là bởi em thường đối nghịch với Đức mẹ không? Nếu như thế thì em sẽ đi rửa tội, rồi Đức mẹ có thể tha thứ cho mọi tội lỗi của em, để cho anh và em quay về quãng thời gian trước. Tuy rằng không thể xxoo, nhưng lại hạnh phúc đến mức khiến môi người ta ngày nào cũng cười toe toét?
Em gái Tồn Ngải.
Mặc Ân khẽ cười khổ. Suy nghĩ này, không phải là anh chưa nghĩ đến, thậm chí muốn phản bội Chúa trời, phản bội tín ngưỡng của chính mình, gạt phăng hết thảy mọi chướng ngại, chỉ mong Tồn Ngải về bên cạnh mình.
Tắt máy tính, dọn dẹp văn phòng một chút, anh muốn ra ngoài tản bộ. Bây giờ, không thể suy nghĩ mọi chuyện bằng lý trí nữa.
Sáng sớm Tồn Ngải thức dậy bên cạnh Mặc Ân, trên người chỉ mặc áo ngủ của anh, cổ áo rộng khiến vai cô lộ ra ngoài.
Tối hôm qua anh về nhà rất muộn, Tồn Ngải dứt khoát ở lại giường anh đọc tiểu thuyết, mơ mơ màng màng rồi chìm vào giấc ngủ. Lần này Mặc Ân không bế cô nhóc này về giường của mình nữa, mà là ôm lấy eo cô, coi như là cái gối ôm, ngủ thẳng một giấc đến khi trời sáng.
Bởi vì cả hai sẽ trở thành vợ chồng chân chính nhanh thôi, một chút vượt rào nho nhỏ cũng chẳng sao.
Tồn Ngải mở đôi mắt to trong veo như nước, nhìn cái cằm gợi cảm lún phún râu của anh, cười vui vẻ, hôn hôn một chút, rồi lại hôn hôn một chút, thật là rất vui nha, trái tim như đang bay lên vậy.
Mặc dù đang nhắm hai mắt, nhưng người cứ ngọ nguậy trong lòng đã khiến anh tỉnh được một lúc.
Tồn Ngải hôn dọc theo cằm anh đi xuống, hôn hôn tai, hôn hôn cổ, hôn hôn xương quai xanh của anh, hôn hôn…
Hết hôn rồi! Nụ hôn của Tồn Ngải đến đây đã hết thời gian, bởi vì bạn nam nào đó đã xuất hiện xúc động sinh lý.
Mặc Ân nhanh chóng xuống giường, vọt vào trong phòng tắm. Tồn Ngải đuổi theo anh vào trong, nheo mắt cười quyến rũ: “Có cần thứ gì hạ nhiệt không?”
“Em đấy!” Anh tức giận trừng cô.
Bị trừng cũng chẳng sao, bởi vì khí trời ngày hôm nay tuyệt vời lắm, tâm trạng ngày hôm nay tốt đẹp lắm, ngay cả tiếng chim lích chích ngoài cửa sổ cũng dễ nghe vô cùng. Ôi, một ngày xinh đẹp đó…Bọn họ, sẽ kết hôn!
Chú Lã cùng cô Lã hôm nay sẽ quay về nhà, mà mẹ cô và dượng Peter cũng bay về Đài Loan từ Mỹ, người nhà hai bên họp mặt để bàn bạc chuyện hôn lễ của đôi trẻ.
Ya! Ya! Ya! Hai người sẽ kết hôn! Thích lắm, thích vô cùng, thích kinh khủng, hàng trăm triệu tế bào trong cơ thể, từ trên xuống dưới đều ca hát vui vẻ. Hôn nhân, lập gia đình, hôn nhân không phân biệt già hay trẻ, không kết đôi như giống như loài chó lang thang không ai dựa vào. Kết hôn là tuyệt vời nhất, kết hôn sung sướng nhất, kết hôn là tốt nhất!
Tồn Ngải ồn ào cải biên bài hát nào đó, cầm bàn chải đánh răng của Mặc Ân, nói không chủ đích, đánh răng.
Anh không thích như vậy, cảm thấy có chút gì đó không vệ sinh cho lắm, nhưng chỉ cần đó là điều Tồn Ngải làm, Mặc Ân có không thích cũng sẽ thành quen, quen đến mức coi đó là tự nhiên. Cho nên từ bỏ việc đánh răng, trực tiếp bóp sữa rửa mặt vào trong lòng bàn tay. Cẩn thận chà xát bọt trên mặt xong, đang định rửa đi, Tồn Ngải ngang ngược ngậm bàn chải đánh răng, cầm lấy tay anh vẫn còn đầy bọt chà chà mặt mình.
“Em còn muốn trang điểm nữa, anh giúp em trước.” Miệng đầy bọt, Tồn Ngải nói không rõ lắm.
“Đại vương tệ hại.”
“Ai bảo anh yêu chứ, chấp nhận đi.” Tồn Ngải vỗ vỗ khuôn mặt đẹp trai của anh.
Đún