Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 134961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/961 lượt.
g vậy, chỉ còn có cách chấp nhận chứ biết làm thế nào, ai bảo anh yêu cô suốt mười mấy năm, muốn hối hận cũng đã không còn đường lui.
Ngày hôm qua Tồn Ngải tan ca sớm, dọn dẹp sạch sẽ trong nhà một bận, giống như con dâu vừa bước vào cửa, cho bố mẹ chồng những niềm vui nho nhỏ. Mặc Ân thích loại cảm giác này, thích cô vì hôn nhân của hai người mà cố gắng.
Đánh răng xong, rửa mặt xong, rốt cuộc đến phiên anh. Tồn Ngải vội về phòng mình, mặc quần áo thật nhanh, lôi ra một đống dụng cụ trang điểm, bò qua phòng anh cầu cứu. Là một cô gái ngay cả việc trang điểm cũng phải có anh giúp đỡ, người như vậy, ngoại trừ Lã Mặc Ân còn có ai dám lấy vào nhà?
Mặc Ân đặt cô ngồi xuống ghế dựa, bôi một lớp kem dưỡng lên trước.
“Anh, nếu bát tự hai đứa mình không hợp nhau thì làm sao bây giờ?” Tồn Ngải đột ngột nảy ra mấy ý nghĩ kỳ dị.
Bát tự là một hình thức bói toán được xây dựng trên cơ sở triết lý của Kinh Dịch với các thuyết Can Chi, Âm dương, Ngũ hành.
“Có liên quan gì, anh theo Thiên Chúa chứ không theo Đạo Phật.” Thật may mắn, Thiên Chúa không coi trọng vấn đề bát tự của nam nữ.
“Anh, nếu hai bên không đồng ý của hồi môn thì làm sao bây giờ?” Cô bắt đầu có triệu chứng trầm cảm trước hôn nhân.
“Chuyện tiền bạc anh am hiểu nhất, em quên anh làm gì à?” Nói đùa, tiền cấp dưỡng của đương sự mà để cho anh nói, chuyện ly hôn vốn là việc nên đau buồn lập tức cũng biến thành việc vui.
“Nếu họ không nhìn vừa mắt nhau thì làm sao bây giờ?” Dượng Peter là người nước ngoài, không biết chú Lã cô Lã có kỳ thị gì hay không.
“Chẳng sao cả, sau này cũng không có cơ hội gặp nhau nhiều.” Chỉ cần Lã Mặc Ân thuận mắt Trữ Tồn Ngải, Trữ Tồn Ngải thuận mắt Lã Mặc Ân, còn người khác có thế nào anh thật sự chẳng có vấn đề gì.
“Hẳn là nên thành lập quan hệ sớm một chút cho họ.” Trước kia cũng nên đưa vài tấm ảnh chụp.
Mặc Ân thở dài, buông cây son xuống, kéo cô ôm siết vào ngực mình.
“Tồn Ngải, mặc kệ là ai không vừa mắt ai, chuyện gì không bàn bạc được, cảm tình của ai không hợp với nhau, tất cả đều không ảnh hưởng đến một sự thật.”
“Sự thật gì?”
“Anh yêu em, em yêu anh,cho dù như thế nào đi chăng nữa chúng mình đều phải bên nhau, sự thật là đều phải kết hôn.”
Tồn Ngải nở nụ cười, đôi môi hồng hồng kéo lên một góc bốn mươi lăm độ. “Anh cam đoan?”
“Anh cam đoan.”
“Chuyện gì thật?”
“Anh thề?”
“Anh thề.”
“Mặc xác chuyện gì xảy ra cũng không để hai đứa mình xa nhau?”
“Đúng, chúng ta nhất định phải bên nhau.”
Rốt cuộc Tồn Ngải cũng nở nụ cười, quẳng chuyện trầm cảm trước hôn nhân ra ngoài không gian. Đúng vậy đúng vậy, chuyện cô đã suy nghĩ hai mươi mấy năm, làm sao có thể không thành công được. Không biết khi Quốc phụ (người lập nước) làm Cách mạng có phải cũng lâu đến như vậy hay không.
“A! Anh, nhanh chút nhanh chút đi, sắp chín giờ rồi, mẹ em với mẹ anh sắp đến đó.” Tồn Ngải nhảy dựng lên, đụng vào cằm anh. Nhưng Mặc Ân không sao cả, anh khá lo lắng chuyện cô sẽ không vui.
Thời khắc người nhà hai bên gặp nhau, người ngu ngốc đến đâu cũng có thể nhận ra điều gì đó không thích hợp. Bố mẹ Tồn Ngải cùng bố mẹ Mặc Ân đối diện nhau, trong mắt đầy những điều không thể nói nên lời.
Cô Trữ nhìn vợ chồng nhà họ Lã, rồi lại nhìn hai đứa trẻ với đôi tay nắm chặt, quấn siết lấy nhau kia, thở dài. Rất nhiều năm về trước cô hiểu được quyết tâm của hai đứa bé này, mới có thể để con gái ở lại Đài Loan.
Nhưng tại sao có thể như vậy?
Chưa mở miệng, nước mắt đã rơi xuống. Vận mệnh đã đâm một nhát chí mạng, quyết định sai lầm năm đó, đã họa duyên con cháu.
Bà Trữ gian nan mở miệng: “Mặc Ân, là con hai người?”
Bà Lã cũng thở dài, “Phải, là con trai thứ ba của chúng tôi.”
Dượng Peter cầm tay vợ, trước khi cô mở miệng đã lên tiếng trước, “Tồn Ngải, con thu dọn hành lý, theo ba mẹ về Mỹ.”
“Vì sao, con không muốn.”
Nói xong, Tồn Ngải trực tiếp chui vào trong lòng Mặc Ân, siết chặt lấy eo anh, không muốn giữa hai người tồn tại bất cứ khe hở nào, chỉ một chút xíu thôi cũng không muốn.
Chỉ biết trước là mọi chuyện sẽ không thuận lợi như vậy. Đồng nghiệp ở văn phòng đã cảnh cáo cô từ trước, mấy chuyện như hôn lễ này nọ là giao chiến giữa hai gia tộc, mọi người đều coi nó là một cuộc chiến tranh tất phải thắng để dồn hết sức lực vào. Bọn họ còn nói, giao chiến đó chính là nguyên nhân chủ yếu dẫn tới việc tình trạng kết hôn thời hiện đại lại giảm xuống như vậy.
Chỉ là cô không nghĩ tới, mẹ và dượng Peter lại nói không để ý như thế, chưa kịp ngồi xuống chỉ tội liên đới đã ra ngoài đánh phủ đầu.
“Tồn Ngải, ngoan, chờ khi chúng ta về Mỹ dượng sẽ giải thích rõ ràng cho con nghe.”
Ông đi đến cạnh Tồn Ngải, vỗ vỗ vai cô. Tồn Ngải không nể mặt, hất tay ông ra, ép mình thật sâu vào lòng Mặc Ân.
“Cô Trữ, có thể nghe tôi nói mấy câu được không?” Bà Lã nhìn thoáng qua người chồng đáng hổ thẹn của mình, giận dữ nói.
Bà Trữ không trả lời, bà Lã tiếp tục nói: “Một thế hệ chúng ta có ân oán, nhưng chuyện đã trôi qua rất nhiều năm, chúng ta có phải nên bỏ qua mọi thứ, nghe ý ki