Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
ìn Bích Quỳnh không có mở miệng, Hạ Phù Dung cùng Bích Quỳnh nhìn Bích Thanh không biết nàng bị làm sao, sau một lúc Bích Thanh mới nói “Muội có thể nói chuyện sao?”
Hai nàng cùng nhau đen mặt “ Nói được rồi!”
Bích Thanh lập tức mừng rỡ nhảy từ ghế đứng lên lớn tiếng than khổ “ Tỷ không biết lúc muội thật đáng thương, trên mặt thật là ngứa!”
Hạ Phù Dung cảm thấy kì quái nhìn Bích Thanh “Mặt ngứa sao.”
“Bích Quỳnh nói, cấm nô tỳ không được nói chuyện, nếu nô tỳ không nghe theo thì sẽ không để ý đến nô tỳ nữa!” Bích Thanh ủy khuất nói.
Các nàng nghe xong cười ha ha, Hạ Phù Dung chọc chọc mặt Bích Quỳnh “Tại sao ngươi lại đáng yêu như thế”
Hạ Phù Dung cùng hai tỷ muội đi cho Tiểu Cúc ăn cháo, Hạ Phù Dung lai nghĩ đến tình hình bây giờ, đối với nàng thật không có lợi. Trước là vì ngày sinh của thái hậu, cho nên Tu Hồng Miễn không phát hiện chuyện nàng nhìn sổ sách, nhưng bây giờ thọ yến đã qua, rất nhanh hắn sẽ phát hiện có người từng xem qua sổ sách. Lại nói hiện tại trong tẩm cung của nàng còn có Tiểu Cúc đang hôn mê bất tỉnh, nếu để Lệ phi biết được, cho dù có bệnh điên sợ rằng cũng dễ dàng định cho nàng một tội danh , thái hậu có thể che chở cho nàng một tội hai tội, nhưng cũng không thể khẳng định cho sự an toàn của nàng. Chuyện Tiểu Cúc cũng không đáng gì, lo lắng là chuyện xem sổ sách. Lúc đó nàng xuất hiện ở hậu viện cũng làm cho người ta có đủ lý do hoài nghi, lúc trước Tu Hồng Miễn không biết sổ sách đã bị người ta xem qua, cho nên hắn sẽ nghĩ nàng muốn gây chú ý với hắn. Sau nếu là phát hiện sổ sách đã bị xem qua , cho dù không có chứng có nhưng vì an toàn khẳng định hắn sẽ đem tất cả người có khả nghi giết chết. Ai, ngẫm nghĩ nàng thật là đáng thương, chỉ muốn sống thôi cũng nguy hiểm trùng trùng điệp điệp? Cho đến nay nàng là một người chỉ cầu cuộc sống bình yên mà thôi.
Bích Quỳnh nhìn thấy nàng nhìn chằm chằm Tiểu Cúc ngẩn người, thở dài, gọi Bích Thanh đi ra ngoài.
Hạ Phù Dung quay đầu nhìn bóng lưng hai tỷ muội, trong lòng lại suy xét, Bích Quỳnh là người trước đây nàng đã từng xem nhẹ, bất quá càng ngày nàng lại càng phát hiện ra ưu điểm của Bích Quỳnh, nhưng cũng làm cho nàng thêm lùi bước. Chuyện của Tiểu Cúc để lại bóng ma trong lòng nàng rất lớn, dù sao vừa đến nơi này lại bị người khác bán đứng, ấn tượng sẽ rất mạnh so với bình thường rất nhiều lần, Thân phận của nàng cực kì đặc biệt, người duy nhất là nhị tỷ, nhưng tỷ ấy lại ở ngoài cung, rất nhiều chuyện cũng không thể thương lương với tỷ ấy, làm cho nàng luôn có cảm giác lực bất tòng tâm, nếu trong cung có thể có người tâm sự như vậy thì thật là tốt. . . . . . .
Đột nhiên Bích Thanh vội vàng chạy vào “Nương nương, không tốt, cái kia, cái kia. . . . . . .”
Hạ Phù Dùng cảm thấy buồn cười nhìn nàng, lớn như vậy còn hấp tấp “cái gì cái kia cái kia, nhìn ngươi hoảng hốt thành như vậy, không phải là không thể tìm thấy thứ gì rồi chứ?”
“Không đúng, không đúng! Là, là người kia tìm đến nương nương.” Nhìn Bích Thanh vội vàng nói không rõ ràng có chút buồn cười, người kia? Chẳng lẽ là Lệ phi? Hoặc là Tiết phi?
Lúc này Bích Quỳnh cũng chạy đến vẻ mặt nghiêm túc làm nụ cười trên mặt nàng cũng thu lại.
Là hắn? Sứ giả Kiền Sở, không, nói chính xác hắn là vương gia của Kiền Sở. Có một người đi theo bên cạnh hắn, chắc là người phiên dịch kia “Cùng nhau cấu kết làm việc xấu” Hạ Phù Dung khi nhìn thấy họ lập tức nghĩ đến câu này.
Hạ Phù Dung vừa bước ra cái gì cũng không có nói, nhìn hai người đánh giá một chút dáng người cùng người nơi các nàng không khác lắm, không hề giống người phương tây, vậy tại sao bọn hắn nói Tiếng Anh?
“Xin chào, rất vui được gặp ngài”
Nàng suýt nữa sử dùng anh văn trả lời “ Rất vui được gặp ngài” rồi.
Bên cạnh phiên dịch nói “ Sứ giả Kiền Sở thỉnh nương nương kim an.”
Nàng lạnh lùng cười, cảm thấy bọn họ mới đúng là người ngu ngốc, mặc kệ bọn họ, chờ bọn họ đùa đủ tự nhiện sẽ bỏ đi.
Vương gia Kiền Sở : “Ngày mai bổn vương muốn về nước, đêm nay hoàng thượng sẽ mở tiệc, có bản lĩnh thì ngươi đến đó quấy rối.
Phiên dịch: "Ngày mai sứ giả Kiền Sở khởi hành về nước, sau khi trở về nhất định sẽ tuyên dương sự hài lòng của mình về phong tục của Thánh Dụ.”
Trong lòng nàng hoảng hốt, hay là hắn muốn làm thêm kế hoạch gì nữa?
Vương gia Kiền Sở: “ Đến lúc đó bổn vương sẽ khảy một bản “Nhiếp hồn vì hoàng thượng, ngươi có bản lĩnh thì đến phá xem có được hay không? A. . . . Bổn vương quên mất kẻ điên không có tư cách tham gia yến hội, ha ha ha ha.”
Phiên dịch “ Đêm nay là đêm sau cùng Sứ giả Kiền Vương ở lại đây, hắn sẽ rất nhớ nơi này, mà trong thời gian hắn ở đây vô cùng vui vẻ, ha ha ha.”
Cuối cùng bọn họ nói vài câu liền rời đi, mà đem nàng đầy vào thế khó xử “ Nhiếp hồn là cái gì nàng không hiểu, nhưng nghe hắn nói chắc là rất lợi hại. Tu Hồng Miễn có biết hay không? Việc làm lần trước làm cho chính nàng gần như bại lộ bản thân, nếu lần này lại làm thêm việc thừa thải nữa, chỉ sợ là Tu Hồng Miễn