Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
không thấy nữa"
"Đi mau đi mau, y phục không thấy nữa càng tốt , đỡ phải để người bắt được cán chuôi, binh lính y phục đều giống nhau , ai biết là ai mặc ."
Hạ Phù Dung lén lút cười thầm, vừa chạy vừa mặc, đoán chừng hắn là người được nuông chiều từ bé , hình thể so với nàng cũng lớn hơn không được bao nhiêu, trách không được không muốn đi tiền tuyến, liền thân thể này chỉ cần nửa đường liền toi cơm rồi.
Vội vàng đi tới chỗ binh lính tập hợp , thời gian vừa vặn chính xác. Hạ Phù Dung xem thấy một chỗ trống liền đứng vào , may mắn trước đây nàng đã làm ký hiệu ở bên đường , tính tính thời gian, nếu tới quá sớm thì căn bản sẽ tìm không thấy vị trí của chính mình , chỉ sợ sẽ làm lộ thân phận, cho nên chỉ có đợi cho bọn hắn đều đã đứng đầy đủ, chỉ đích danh trước mới được.
Kiểm kê xong xuôi , một giọng nam hùng hậu nói , "May mắn vừa rồi lửa cháy không lớn, không ai thương vong, chỉ là danh sách bị hủy, muốn thống kê lại danh sách một lần nữa rồi. Nhân số kiểm xong chưa?"
"Báo cáo, kiểm kê hoàn tất, đến đầy đủ." Sạch sẽ mà lưu loát trả lời.
"Uh, hiện tại bắt đầu báo danh." Hắn vừa mới phân phó xong, binh lính liền bắt đầu báo cáo tên của chính mình , hai bên trái phải đều có một người ghi lại, hiệu suất tương đối nhanh . Không lâu liền đến phiên nàng, nàng cố ý dùng một giọng nói thô "Trì Tô." Ngay sau đó người bên cạnh tiếp tục báo tên mình .
Trên một trăm sĩ binh , chỉ ngắn ngủn mấy khắc thì công tác thống kê làm xong rồi, hiệu suất cao để cho nàng có chút tắc lưỡi.
Tựa hồ những người này rất nhiều người đều không biết nhau, đoán chừng là từ những đội khác nhau chọn lựa tới đi.
Quân lính chưa từng có dừng lại liên tục xuất phát. Sự hưng phấn trên đường đi của nàng không thích hợp với vẻ nghiêm túc của họ, lên đường một lúc lâu thì nghe lệnh ngừng nghỉ ngơi một chút, lúc này nàng mới phát hiện chân nàng mềm nhũn rất là mỏi. Trời ạ thân thể nàng cũng thật quá yếu đi, bây giờ mới đi không bao lâu mà đã sưng phồng sau này làm sao bây giờ? Bất quá sự hành hạ thân thể ở đây dù sao cũng còn hơn là sự hành hạ bằng tinh thần ở trong cung , nàng nghĩ như vậy liền vui vẽ rất nhiều.
“Ha ha, huynh tên gì?” Hạ Phù Dung hỏi người bên cạnh.
“Lưu Hữu Sở .”
Xong rồi?. . . . Đơn giản như vậy thôi, tại sao lại không hỏi lại nàng tên là gì “Huynh đoán xem ta tên là gì?”
“Không đoán được.”
Khóe miệng nàng giật giật, thật là một người đáng chán. Không thèm để ý tới hắn, xoay người qua bên khác hỏi “ Huynh tên là gì?”
“Trần Phúc Điền.”
Cứu mạng những người nam nhân này tại sao lại đơn điệu buồn chán như vậy, đột nhiên cảm thấy Tu Hồng Miễn cũng rất được, ít nhất hắn cũng sẽ phối hợp diễn với nàng. Haiz, xuất cung rất khó khăn, nàng sẽ không muốn nghĩ đến những việc trong cung nữa. Bây giờ nàng cảm giác được nội công thuần thục một tí chỉ cần thường xuyên luyện tập sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất ha ha ha ha ha . . . . . .
Mọi người thấy vẽ mặt cười ngây ngô của nàng, đột nhiên bị người khác đẩy một cái nàng quay đầu không biết nguyên do gì mà có một người đang nhìn nàng chằm chằm.
“Cười ngây ngô cái gì, nghạch nói cho bùn biết, tích một chút khí lực để đi đường.”
Hạ Phù Dung cười hi hi, giọng nói nghe thật khôi hài? Chưa từng có nghe qua.
“Bùn vẫn cười ngây ngô.” Nói xong vỗ đầu nàng một cái, hắn nhẹ nhàng chụp”Nhóm người của nghạch tại sao lại chọn ra một cái tiểu tử ngu xuẩn?”
Tiểu tử ngu xuẩn? Ha ha tiểu tử ngu xuẩn. Nàng tuy bi hắn chụp một cái muống choáng đầu hoa mắt, nhưng lại bị giọng nói khôi hài làm nàng không thể dừng cười được.
“Bùn một cái tiểu tử ngu xuẩn vẫn còn cười.” Lại chụp nàng một cái làm nàng cảm thấy tối sầm lại. Trước khi ngất đi nghe được Người to con rống to một tiếng “ Tới nhanh lên, nơi này có một tiểu tử ngu xuẩn chết vì cười.”
Sau khi nàng tỉnh lại, cảm giác chính mình lung lay. Từ từ mở mắt ra, một thân buồn ngủ từ từ tỉnh, lúc này mới phát hiện mình nằm trên lưng một người là tên to con! Trong lòng cười thầm, nghĩ đến tiểu tử ngu xuẩn ngày hôm qua ha ha . Nhưng đúng là bị hắn chụp cái làm cho hôn mê, lại còn ngốc nghếch hồ đồ nói người ta chết vì cười, hắn mới đúng là ngu xuẩn, đại ngu xuẩn nàng trong lòng nhớ kỹ , lại nhắm hai mắt lại. Cái cảm giác này thật tốt nàng mới không ngốc để đi nha.
Mặt trời từ từ mọc lên, chiếu lên người cực kì ấm áp, trên người tên To con đầy mồ hôi. Nàng có chút không đành lòng, hắn đã cõng nàng cả một đoạn đường dài. Hạ Phù Dung làm bộ như vừa mới tỉnh dậy “ Này To con? Ta như thế nào lại ở trên lưng huynh?” Nàng giả vờ như hoàn toàn không biết chuyện gì hỏi.
To con vừa thở phì phò vừa nói “ Bùn đúng là một tiểu tử ngu xuẩn, cười cũng có thể cười đến ngất xỉu, còn phải để nghạch cõng bùn đi.”
Vẻ mặt nàng hắc tuyến, "Sửa đúng một phen, là bị ngươi chụp choáng quáng , không phải cười choáng quáng !"
Hắn nghe xong cười ha ha “Nào có nghiêm trọng như vậy, nhẹ nhàng vỗ một cái thì hôn mê bùn cho là bùn là yêu tinh thiêu thân sao? Ha ha.”
Nàng giật giật khóe miệng, yêu tinh thiêu thân là cái gì