Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Phi Không Dễ Làm

Khí Phi Không Dễ Làm

Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

ối với điểm ấy, nàng và Bích Quỳnh cũng không dám quá mức tin tưởng, dù sao nàng đã từng có vấn đề, không biết là nàng không nghĩ nói đã xảy ra chuyện gì, hay vẫn là có ẩn tình khác?
Khi nàng vì Đại Cá Tử báo thù , nàng mới rõ ràng phát hiện hóa ra bên người mình có một trợ thủ phi thường đắc lực nhưng vẫn bị nàng xem nhẹ, thì phải là A Hu. Cho nên nàng lại viết một phong thơ gửi cho Bích Quỳnh, để nó phụ trách truyền đi cho nàng. Bởi vì là lần đầu tiên "Mướn" vị truyền tin giả này , không có nắm chắc, cho nên chỉ tại bên trong vẽ hai cái ký hiệu: một vòng tròn cùng một cái dấu chấm hỏi, chỗ ghi tên vẽ một chân. Cả trang giấy không có một chữ, liền tính bị người khác bắt được cũng nhìn không ra tin tức gì , nhưng nếu đến tay Bích Quỳnh , nàng mới đầu khả năng sẽ nghi hoặc, nhưng nếu nhìn đến hình vẽ của nàng , nhất định có thể biết là vị hoàng phi đào tẩu này đang ở nơi nào, và hỏi nàng tình huống gần đây trong cung .
Sờ sờ đầu A Hu , trước kia thật là quá coi thường nó , về sau ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi, vì bản thân, cũng vì Đại Cá Tử, không bao giờ đánh ngươi nữa !
Đột nhiên nghe được từ xa xa truyền đến tiếng kinh hô, nỗ lực nghe. "Chiến mã làm sao có thể đột nhiên chết được ? Đây chính là để lên chiến trường a! Đến lúc đó tướng quân trách tội làm sao bây giờ ? " "Vẻn vẹn tứ thất đó! Không phải là muốn tâm can ta sao!" "Ta xem chúng nó đều bị hút máu , chắc là quỷ hồ ly làm đi." "Thôi, đã là quỷ hồ ly, liền tính tướng quân đã biết cũng sẽ không thể trách cứ , dù sao chúng nó ai có thể bắt được đâu, chỉ cần không có người thương vong thì tốt rồi." ". . . . . ."
Nghe đến đó, nàng cúi đầu nhìn A Hu, ánh mắt nguy hiểm nhíu lại.
A Hu cúi lỗ tai , ngẩng đầu trừng mắt nhìn, lòe lòe trong mắt tràn đầy vô tội.
Một cái kéo quá lỗ tai nó , bốp!"Hu!" "Ai bảo ngươi không nghe lời!" Bởi vì sợ đánh thức Tu Hồng Miễn , cho nên đè thấp thanh âm không có quát lên , nhưng trên tay lực đạo cũng không có giảm bớt.
Bốp!"Hu hu!" " Đó là những chiến mã phải đi ra chiến trường giết địch ! Bảo ngươi không xuống tay với người , ngươi làm sao lại xuống tay với chúng hả ?"
Bốp!"Hu! ~" "Ai bảo ngươi không hiểu chuyện! Ai bảo ngươi không nghe lời!" Dùng sức túm lỗ tai nó càng không ngừng xoắn , đau nó vẫn kêu hu hu.
"Câm miệng!" Hạ Phù Dung giương tay làm bộ muốn đánh uy hiếp nó nói.
Nó lập tức im bặt , chính là mũi còn có thể tràn ra một tia nức nở bất mãn .
Mới đột nhiên nghĩ đến giống như vừa mới nói không đánh nó , nhìn nhìn nó, "Ngươi là oán giận ta nói chuyện không giữ lời sao?"
Nó vui sướng nháy mắt, Hạ Phù Dung thấy thế gật gật đầu, trái lương tâm nói, "Ừ ừ, ta chỉ biết ngươi sẽ không để ý ."
Nó vừa nghe, lại đột nhiên một cái lộn vòng , nhảy đến trên đất nhảy lên xuống không ngừng . Hạ Phù Dung mặt dày túm lấy nó, "Biết ngươi thông cảm ta, mới sẽ không để ý này đó phải không?"
Nó theo bản năng tiếp tục động tác, nhưng bởi vì bị nàng nhắc tới không trung, liền biến thành tứ chi trong không trung co duỗi vận động.
Nhìn động tác buồn cười của nó , Hạ Phù Dung cười ha ha, thấy nàng cười nó, nó lập tức hạ tứ chi, giống thi thể bất động rồi.
Hạ Phù Dung đem nó ôm trở về trong lòng, "Ngươi theo ta lâu như vậy, chẳng lẽ còn không biết ta nói mười câu thì có chín câu đều là giả à?" Xong rồi nàng lại bổ sung thêm một câu, "Còn có một câu là nói bừa ."
Thấy nó vẫn dỗi trừng mắt nhìn nàng , Hạ Phù Dung nỗ lực nghĩ đến cùng có chỗ nào không đúng.
Tức thì hiểu rõ, "Có phải bởi vì ta đã từng nói với đối Đại Cá Tử sẽ không lừa hắn, bởi vì hắn là người nhà của ta mà!"
Nó nghe xong lập tức cong người lên , sừng sững giống bướu lạc đà , ở một bên càng không ngừng nhe răng. Hạ Phù Dung nhìn nó từ trên xuống dưới , đây lại là tư thế gì vậy ? Táo bón? Nhưng lại thấy trong mắt nó tràn đầy vui sướng , nàng chỉ biết mình nói đúng rồi.
Khóe miệng Hạ Phù Dung khẽ nhếch lộ ra một nụ cười tà ác , "Nhưng mà còn có nửa câu sau ta không có nói ~" dừng một chút, Hạ Phù Dung nói tiếp, "Bởi vì Đại Cá Tử là người nhà của ta , cho nên ta sẽ không lừa hắn. Nhưng là người nhà cũng có giới hạn , ngươi cũng xem như một phần tử trong nhà , cho nên không ở trong hàng ngũ ~ ai nha, có phải bởi vì trước ta không có nói rõ ràng, làm cho ngươi hiểu lầm hả ?" Nói xong Hạ Phù Dung còn che miệng, giả vờ như vô hại .
A Hu động tác cứng đờ, sống lưng nhô cao như bướu lạc đà như xương sống biến hình trông rất khó coi, làm cho Hạ Phù Dung ở một bên nhìn xem có chút lo lắng, "A Hu, cổ không cao như vậy cũng đừng cưỡng cầu , nếu cố gắng biến hình ta biết nói thế nào với Đại Cá Tử đây."
Một đêm kia, một con Ngân Hồ sừng sững ở trên đỉnh núi , nó giống như trầm tư, càng giống như đang hối hận.
Mở mắt ra, chống lại đôi mắt lộng lẫy như tinh dạ của Tu Hồng Miễn .
Nhất thời buồn ngủ toàn bộ biến mất , roạt một cái đứng lên, xấu hổ tay chân không phối hợp, không biết là nên ở lại hay nên đi.
Tu Hồng Miễn day day cái trán, nhìn nơi hoàn toàn xa lạ này , nơi này không phải là trướng doanh của hắn , "Sao