XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Phi Không Dễ Làm

Khí Phi Không Dễ Làm

Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1731 lượt.


Hạ Phù Dung gọi A Hu, lần này truyền tin nhất định phải tương đối cẩn thận, chỉ sợ Hoa Dư đã sớm sắp xếp rất nhiều tai mắt ở khắp nơi, chờ bắt rùa trong hũ rồi.
A Hu mới vừa đi không lâu, liền nghe thấy bên ngoài có người gọi nàng. Đi ra ngoài nàng nhìn thấy người gọi là Lý đội trưởng.
"Không biết Lý đội trưởng đêm khuya tới thăm là có ý gì?"
"Ngươi nói thật cho ta biết, có phải là Tướng quân đang hoài nghi ta?"
“Lý đội trưởng vì sao lại nghĩ như vậy?"
"Hừ, lúc trước Tướng quân buộc ta đi ta liền cảm thấy có chút kỳ quái, sau đó bọn họ trở lại ánh mắt nhìn ta có gì đó không đúng, hỏi bọn hắn cũng không nói, ngươi nói cho ta biết, có phải Tướng quân hoài nghi ta là nội gian hay không?"
"Tướng quân không phải đã nói không thể đánh rắn động cỏ ư, tại sao bọn họ vẫn còn tỏ ra khác thường như vậy ?"
Lý đội trường nghe xong lời của Hạ Phù Dung cơn tức giận trong nháy mắt liền bùng phát, "Ta vẫn luôn một lòng trung thành, không nghĩ tới lại bị hoài nghi. Ta phải lập tức đi tìm Tướng quân!" Nói xong, hắn liền quay đầu đi.
Hạ Phù Dung cũng trở lại trong trướng, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Xem ra, nàng không thể lán lại nơi này quá lâu.
Ngày hôm sau, Hoa Dư vẫn dẫn binh tiếp tục hành quân, Hạ Phù Dung tiến lên giữ nàng lại, "Có nội gián a, ngươi không nên đi. Miễn lại lạp mạng"
Hoa Dư hướng nàng cười một tiếng, "Không quan trọng, ngươi nghĩ chỉ một tên nội gián có thể đánh bại ta?"
Nàng là người đầu tiên mà Hạ Phù Dung bội phục.
Bởi vì Tu Hồng Miễn đã biết rõ kế hoạch tác chiến lần này, cho nên không ngoài dự liệu trận đánh này Hoa Dư thua.
Đợi đến khi Hoa Dư trở lại, Hạ Phù Dung đặc biệt mang theo bánh hành lá đến thăm nàng, "Mau nhìn xem ta mang cái gì ngon đến cho ngươi này~"
Hoa Dư khẽ mỉm cười, "Là ngươi thích ăn chứ?"
Hạ Phù Dung ngây thơ cười, "Bởi vì ăn thật ngon a” Hạ Phù Dung đưa chiếc bánh trong tay cho nàng, "Cha ta trước kia rất thương ta , nhưng không biết vì sao ông ấy bị người ta mang đi, cũng không trở lại nữa."
Hạ Phù Dung nghi ngờ nhìn nàng, "Cha ngươi bị người nào mang đi?"
"Ta không biết, là một đám người mang mũ sắt, mặc quần áo màu đen."
Hoa Dư sững sờ, Hạ Phù Dung nói chính là đội gọi đi lính ."Hắn đi đến bây giờ chưa từng lại sao?"
Hạ Phù Dung gật gật đầu, "Không có trở lại. Phụ thân sau khi đi, nhà chúng ta không có nguồn kinh tế, mẹ phải đi giặt quần áo, may vá giúp người ta, miễn cưỡng có thể vượt qua. Sau lại càng ngày càng nhiều người bị mang đi, tất cả mọi người đều nghèo, sẽ không có người tìm mẹ làm việc. Trong thôn khắp nơi đều là kẻ trộm."
" Ăn trộm?"
"Ừ. Tất cả mọi người không có ăn, không có cách nào, người lớn không thể làm gì khác hơn là sai trẻ con đi ăn trộm này nọ."
"Sai trẻ con đi ăn trộm?"
"Đúng vậy a, người lớn đi trộm, bắt được sẽ bị đánh chết, trẻ con bị bắt thì vẫn giữ lại được tính mạng."
Nhìn bộ dạng đăm chiêu của Hoa Dư, Hạ Phù Dung biết mục đích của nàng đã đạt được. Hoa Dư là vua một nước khi nghe Hạ Phù Dung nói chiến tranh chỉ khiến dân chúng lầm than, chắc hẳn sẽ có rất nhiều cảm xúc đi. Kiền Sở bọn họ chỉ vì ham muốn chiếm được lãnh thổ của Thánh Dụ, liền cố ý khơi lên chiến tranh giữa hai nước, nàng đúng là một vị Quân Vương sai lầm.
Hoa Dư nhìn Hạ Phù Dung thật lâu, "Ngươi là ai?"
Trong lòng Hạ Phù Dung run lên, trên mặt vẫn ngây ngốc như cũ, không có giải thích, "Tướng quân thế nào? Ta là tô trì a."
Nàng tựa như mê hoặc loại lắc đầu, "Ngươi trước đi ra ngoài đi."
Buổi tối, Tướng quân triệu tập những tướng sĩ đang luyện tập lại.
"Xin hỏi các vị tướng sĩ, hiện tại trong nhà còn lại người nào?"
Lời của Hoa Dư vừa nói ra, toàn quân hoàn toàn yên tĩnh, dường như sâu trong lòng mọi người đều trở nên mềm mại, việc ấy ở trên chiến trường chưa bao giờ nguyện ý nhớ lại.
Hoa Dư thấy mọi người không nói, lại nói, "Trong nhà chỉ còn lại phụ nữ tiến lên phía trước một bước."
Chỉ thấy hơn ngàn binh lính cơ hồ đã tiến lên phía trước một nửa, trường hợp này ngay cả Hạ Phù Dung nhìn cũng có chút bận tâm.
"Những người còn lại trong nhà có bao nhiêu đàn ông?" Hoa Dư nhìn người nãy giờ vẫn đứng yên tại chỗ hỏi
"Nhà ta còn có lão phụ 70 tuổi." "Nhà ta còn lại con trai hai tuổi."
Nghe những người phía dưới trả lời, tình hình của bọn họ thậm chí so những nhà không có đàn ông thảm hại hơn.
Hoa Dư nghe xong mày nhíu lại càng sâu, "Mọi người đi nghỉ trước đi." Nói xong, nàng xoay người đi về lều của mình.
Nhìn bóng lưng cô độc của Hoa Dư, Hạ Phù Dung có chút cảm khái, một nữ nhân, muốn trị vì tốt một quốc gia đã là điều không dễ, khi nàng hùng tâm bừng bừng muốn xâm chiếm các nước khác để mở rộng lãnh thổ, nước mình lớn mạnh thì lại phát hiện hành vi của mình đang khiến cho thần dân của mình chịu khổ, loại cảm giác này sợ rằng chỉ có bản thân nàng mới cảm nhận được.
Hoa Dư nhốt mình ở trong lều suốt cả một đêm, tất cả mọi người rất lo lắng cho nàng, lại không người nào dám đi vào quấy rầy.
Lúc này rốt cuộc có người nghĩ tới Hạ Phù Dung, "Tô Trì, Tướng quân đối