Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Phi Không Dễ Làm

Khí Phi Không Dễ Làm

Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

thì không rõ ràng, một phần thì chi tiết tỉ mỉ, chữ viết cũng không giống. Chẳng lẽ vì muốn che giấu tai mắt?"
Quả nhiên! Xem ra còn có rất nhiều bí mật đây. "Chỉ sợ có người nóng lòng hơn chúng ta đấy."
Nghe xong lời Hạ Phù Dung..., Tu Hồng Miễn cùng Thiện Xá đồng thời nhíu mày.
Hạ Phù Dung nằm ở trên đệm, cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra. Xem ra phía sau của cuộc chiến tranh này là một đại âm mưu đấy. Sau khi nàng gửi tin cho Tu Hồng Miễn, có người mượn danh nghĩa của nàng đưa tin cho bọn hắn, nếu như thế chắc hẳn bọn chúng đã sắp xếp người ẩn núp trong quân doanh của hoàng đế, hắn không gặp được bồ câu đưa tin của nàng trở về, liền tạo lá thư giả giao cho Tu Hồng Miễn, nhưng hắn lại không biết được bồ câu đưa thư của nàng đã chết, nên nàng đành để cho con bọ ngựa đưa tin. Người này là ai? Hắn rốt cuộc muốn lấy cái gì? Hay là. . . . . .
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của binh sĩ, canh ba nửa đêm Tu Hồng Miễn gọi nàng tới để làm gì?
Mới vừa đứng dậy, nàng cảm giác có chỗ kì lạ.Giọng nói!
Giọng nói này nàng chưa từng nghe qua bao giờ. Nàng nhướng mày, xem ra vị đại nhân quỷ quái này tìm nàng có việc a.
Hạ Phù Dung mới vừa bước ra cửa, chỉ cảm thấy một cơn gió lướt trên đầu, một cái túi màu đen chụp lên đầu nàng, nàng giả bộ giãy giụa một chút. Nàng cảm giác bị dẫn đi, muốn giết nàng sao?
"Dừng tay!" Một tiếng quát to truyền đến, nàng chỉ cảm thấy bên ngoài vang lên tiếng binh đao chạm nhau, chỉ một lát sau, người tới càng nhiều, nàng được người nào đó cứu. Trong lòng nàng thở dài một cái, thiếu chút nữa là có thể biết được ai là nội gián a.
Hạ Phù Dung nhanh chóng lột cái túi ra khỏi đầu, chỉ thấy Thiện Xá đang bảo vệ nàng, Tu Hồng Miễn đứng ở cách đó không xa, trong mắt hai người bọn họ lại có sự thất vọng, xem ra bọn họ cũng có suy nghĩ giống nàng, cố ý làm cho tên nội gián kia đến gần nàng hơn thôi.
Tuy trong lòng Hạ Phù Dung rất thất vọng nhưng ngoài mặt vẫn phải tiếp tục diễn, lần này bắt nàng chỉ là một tên lính, hắn ta chính là Đại Cá Tử lúc trước đã từng giúp đỡ nàng, quan hệ cũng rất tốt, hắn được thăng chức làm đội trưởng. Nhìn vẻ mặt vui mừng của hắn, đối với Hạ Phù Dung cùng đám người Tu Hồng Miễn có vẻ không thích hợp cho lắm.
Đi vào lều của Tu Hồng Miễn, trên gương mặt cả ba người đều hiện lên sự chán nản thất vọng, thiếu chút nữa là mọi chyện đều hỏng hết!
"Các ngươi nói nếu như ta phái người đến Quỷ Sơn, có thể tìm được nàng hay không?"
Những lời của Tu Hồng Miễn vừa nói ra, Hạ Phù Dung cùng Thiện Xá đều kinh ngạc, đã đến lúc nào rồi, hắn ta còn suy nghĩ về chuyện kia?!
"Đại ca, không phải là đệ nói đại ca, trên đầu chữ sắc có con dao a!" Hạ Phù Dung muốn làm cho Tu Hồng Miễn đánh mất cái ý niệm này trong đầu.
Hắn híp mắt, trừng mắt uy hiếp nhìn Hạ Phù Dung, làm cho cả người nàng run lên. Ánh mắt của hắn, so với a ô còn đáng sợ hơn!
"Ta muốn làm chuyện gì, chẳng lẽ còn phải nhờ ngươi đến dạy ta?"
Cái gì? !Cái người này cũng thật là quá quắt! "Chẳng qua là ta muốn nhắc nhở ngươi một chút! Ngươi có biết, người dân kiền sở đều gọi Hoa Dư là Tướng quân, Hoa Dư lại đối xử với toàn bộ tướng sĩ như là người nhà, đấy mới thực sự là Quân Vương tài đức sáng suốt!"
Những lời của Hạ Phù Dung vừa nói đã chọc giận Tu Hồng Miễn, "Ý của ngươi là nói trẫm không phải là một Quân Vương tài đức sáng suốt?!" Trong lời nói của hắn mang theo sự uy hiếp mạnh mẽ, giọng nói chứa đựng sự uy hiếp ấy càng ngày càng đến gần cho đến khi đã ở trước mắt của Hạ Phù Dung. Tim của nàng đập dữ dội, từ trước đến nay tim của nàng chưa từng đập nhanh đến như vậy, Tu Hồng Miễn này, ở khoảng cách gần sao nàng nhìn hắn lại thấy đẹp trai đến chết người thế không biết!
Hắn vươn tay, dùng sức nhéo mặt của Hạ Phù Dung, "Chuyện của Trẫm, ngươi tốt nhất đừng có can dự vào!"
Hạ Phù Dung đau đến ứa nước mắt, hắn dùng sức rất lớn mà nhéo mặt của nàng, nàng cố gắng giãy thoát khỏi tay của hắn, liền nhanh chóng chạy ra khỏi lều.
Thiện Xá ở một bên cũng không biết nên nói cái gì, Tam đệ này lá gan cũng rất lớn rồi, lúc này mặc dù đã xưng hô với nhau là huynh đệ, nhưng dù sao đại ca cũng là Hoàng đế, tôn nghiêm của hoàng thượng chẳng lẽ để cho người nào đe dọa cũng được sao?
Cánh tay của Tu Hồng Miễn sau khi Hạ Phù Dung rời khỏi vẫn không nhúc nhích vẫn giữ nguyên tư thế trước khi nàng rời đi, cảm giác này. . . . . .
Hạ Phù Dung chạy trở về lều của nàng, có chút uất ức ngồi ở trên nệm, a ô chẳng biết từ đâu chạy tới, nhảy vào trong lòng của nàng.
Cái tên Tu Hồng Miễn này cũng quá độc tài! Không coi lời khuyên của người khác ra gì, nàng nói những lời đó là vì muốn tốt cho hắn, nhìn thấy Hoa Dư đối đãi với binh lính của hắn như vậy, có thể làm tăng sức mạnh của quân đội rất lớn. Còn cái tên Tu Hồng Miễn này đến muộn lại bày ra vẻ mặt Hoàng đế, nhìn cũng làm người ta khó chịu!
A ô thấy tâm tình của Hạ Phù Dung không vui, nhanh chóng chạy ra ngoài, chỉ chốc lát sau, đã kéo một con dê to lớn vào lều. Hạ Phù Dung nhìn thân thể nho nhỏ của a ô thật chẳng biết làm sao, lôi một con d