Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1740 lượt.
ê to lớn lại béo thế kia nhưng cái tên này lại không cố hết sức!
Nó kéo con dê vào trong lều, liền hả hê nhe răng, ngồi dưới đất đem chân trước ôm lấy đầu, cái đuôi càng không ngừng phe phẩy. Động tác này rất là dễ thương, giống như là mắc cỡ đang chờ đợi lời khen của nàng.
Hạ Phù Dung nhìn cẩn thận đầu con dê kia, nó đã bị độc của a ô giết chết, cũng giống với các con dê khác mà thôi.
Hạ Phù Dung nhìn a ô có chút khó xử, "A ô, ta cũng rất muốn khen ngươi, nhưng ta thật sự không biết ngươi kéo một con dê vào đây thì có cái gì hay mà ta phải khen ngươi."
A ô nghe những lời của Hạ Phù Dung nói..., động tác phe phẩy đột nhiên cứng đờ, động tác dừng lại ở đó, chân trước vẫn ôm lấy đầu, nhưng hình như đã không còn vui vẻ.
"Được rồi được rồi, a ô của chúng ta thật sự rất giỏi, cái đầu dê này, tốt!" Hạ Phù Dung nói xong lại còn vỗ tay như trống, thật sự là nàng không tìm được có cái gì hay mà khen nhưng dù sao cũng phải khen vài lời mới được.
Nó lại bắt đầu đung đưa như bồng bềnh vào cảnh tiên, Hạ Phù Dung thật chẳng biết phải làm gì với cái vật nhỏ khi ra tay thì đáng sợ, nhưng đôi lúc lại có những hành động hết sức dễ thương này. Chợt nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng ầm ĩ, "Con dê của ta chạy đâu mất rồi có ai thấy đâu không, nó là bữa ăn tối cho mọi người ngày mai đấy!" "Ta không thấy. . . . . ." "Ta không biết. . . . . ."
Hạ Phù Dung híp híp mắt, ánh mắt tràn ngập sự nguy hiểm nhìn a ô. Hình như cảm nhận cơn giận của Hạ Phù Dung, a ô còn đang ở đằng kia của lều mắc cỡ đung đưa thân mình trái phải, lập tức trợn tròn cặp mắt, đôi mắt chớp chớp tỏ ra vô tội nhìn nàng, hình như biết mình lại gây ra họa nữa.
"Pằng!" "Ô ~!"
"A ô đáng chết, cả ngày lẫn đêm chỉ biết gây họa! Còn không mau kéo con dê này về đi! ! !"
Sáng hôm sau khi Hạ Phù Dung vừa tỉnh dậy liền nghe nói Tu Hồng Miễn tìm nàng, làm cho nàng đi vào lều của hắn có chút thấp tha thấp thỏm.
"Hôm nay trẫm nghe nói cả một con dê nướng dành cho bữa ăn tối bị một con vật cắn chết, hơn nữa còn vật đó lại là yêu hồ đấy."
Đột nhiên Tu Hồng Miễn nói chuyện này với Hạ Phù Dung làm cho nàng có chút lo lắng, tại sao hắn lại nói chuyện này với nàng? Chẳng lẽ hắn phát hiện được cái gì? "À? Thật sao? Nơi này cách Quỷ Sơn rất xa mà."
Khóe miệng Tu Hồng Miễn nhếch lên, "Đúng vậy, đệ nói thử xem tại sao ở nơi này lại xuất hiện dấu chân của yêu hồ?"
"Chẳng lẽ cùng với vị nữ tử mà hoàng thượng gặp đêm hôm đó có liên quan?" Hạ Phù Dung tiếp tục mặt dày nói, chỉ cần hắn không cởi hết quần áo của nàng, nàng có chết cũng sẽ không thừa nhận!
Hắn híp híp mắt, "Vậy đệ nói cho trẫm biết, nếu như đệ là một cô gái, thì đệ sẽ trốn ở nơi nào?"
Thấy Hạ Phù Dung không trả lời, hắn cười lạnh một cái, làm cho nàng rùng mình một cái.
"Chắc Tam đệ đã lâu không được tắm chứ nhỉ? Ngày đó đại ca phát hiện ở chung quanh đây có một cái hồ, không bằng bây giờ chúng ta cùng nhau đi đến đó tắm?" Một lát sau, hắn lại nói thêm một câu, "Hay là. . . . . . Tam đệ đã tắm ở đó rồi?"
"Ha ha, đại ca thật biết nói đùa, đệ làm sao có thể đi tắm ở nơi đó được." Hạ Phù Dung liếc mắt, "Được thôi, nói thật ra, đệ đã lâu lắm cũng chưa được tắm, nhờ đại ca chăm sóc, tối nay chúng ta cùng nhau đi." Hạ Phù Dung nở nụ cười xoay người đi ra khỏi lều.
Tu Hồng Miễn thấy Hạ Phù Dung vui vẻ đồng ý, trong lòng lại bắt đầu nổi lên nghi ngờ, chẳng lẽ hắn quá đa nghi? Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của hắn, cảm giác lần trước tuyệt đối không có sai.
Hạ Phù Dung trở về lều của nàng, nàng giống như kiến bò trên chảo nóng liền nhanh chóng bắt đầu thu dọn đồ đạc, nơi này đã không thể ở lại, nàng muốn chờ sau khi đánh giặc xong sẽ rời đi, xem ra bây giờ không đi không được rồi. Trước đó đồng ý với Tu Hồng Miễn, chỉ là kế hoãn binh, nếu không khi sự việc bị phát hiện nàng cũng không biết sẽ chết như thế nào.
Đem đồ đạc đã thu dọn xong giao cho a ô mang đi trước, nếu khi nàng đi ra lều mà mang theo đồ đạc sẽ bị người khác chú ý. A ô cúp hai lỗ tai lại, vẻ mặt không tình nguyện. Trong lòng Hạ Phù Dung cười trộm, ai bảo chính ngươi lúc trước muốn làm anh hùng, con dê lớn như vậy cũng có thể kéo đi dễ dàng, những thứ này càng thêm tiểu cass rồi. Ừ, xem ra sau này công nhân bốc vác có thể để cho nó làm rồi.
Thấy tình hình bên ngoài vẫn bình thường, trên đỉnh màn Hạ Phù Dung cắt một cái lỗ thật to, đi ra ngoài từ phía trên có vẻ an toàn hơn.
Mới vừa bay ra khỏi lều, chỉ nghe phía dưới chân vang một tiếng thật lớn.
Lều của Hạ Phù Dung trong nháy mắt bị nổ nát bấy!
Hạ Phù Dung ngơ ngác nằm trên vách đá dựng đứng, nếu như nàng không chạy trốn kịp thời, có phải bị nổ chết hay không? !
Mọi người nghe thấy tiếng nổ nhanh chóng chạy đến, thấy cảnh tượng trước mắt đều sợ đến ngây người. Lúc này nàng chỉ nhìn thấy tất cả binh lính chỉ chỉ về phương hướng của nàng, hình như muốn nói nàng may mắn mới thoát khỏi cái chết.
Lều của chủ soái vẫn bình thường không bị hư hại gì, hình như tất cả mọi người đều bị tiếng động làm cho sợ hãi không nhẹ, xem ra thuốc nổ ở chỗ này vẫn