Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.
iết bao nhiêu là chuyện khiến cho mình chẳng được thoải mái chút nào cả, làm cho mình chỉ muốn tức giận lên thôi!”.
Diệp Tri Ngã làm bộ dạng sửng sốt mở to đôi mắt lên nhìn với điệu bộ phóng đại: “Rất nhiều? Không phải thật đấy chứ”.
“Đương nhiên là thật như thế rồi. Nếu chị được sinh ra trong ngôi nhà này như em đây thì chị sẽ hiểu thôi”.
“Sinh ra trong ngôi nhà này như em?”, Diệp TriNgã có vẻ như đã hiểu được đôi chút ngọn ngành sự việc. Thế nhưng đứng trước mặt Kiều Mẫn Hàng cô ngại ngùng không muốn tiếp diễn câu chuyện về chủ đề này nữa. Hơn nữa bên ngoài gian phòng ngủ này cô biết còn có hai đôi tai đang chú ý từng ly từng tý một để lắng nghe câu chuyện của hai người. Cô mỉm cười than thở: “Kiều tiểu thư, em có biết trên đời này có biết bao nhiêu người con gái đang mơ ước và ngưỡng mộ có được một ngôi nhà với một cuộc sống giống như em thế này không? Người nhà em quan tâm em như thế, lại có một anh người yêu tận tình lo lắng cho em như thế, tốt lắm mà!”
Kiều Mẫn Hàng cúi đầu xuống nhỏ giọng: “Chẳng tốt một tí nào cả. Nếu như em sinh ratrong một gia đình nghèo khổ thì có lẽ em không phải khổ sở khó chịu như thế này đâu. Những con người xung quanh em kia đều chỉ thích dùng ánh mắt khinh bỉ chế giễu khinhìn người khác. Lại còn thường xuyên lấy ý tốt của người khác biến thành ác ý, giống như người khác lúc nào cũng đều là những người đầy âm mưu nham hiểm, người đầy dã tâm xấu xa vậy. Trong mắt họ, những người muốn tiếp xúc lại gần họ thì đều bị họ coi là có ý đồ hòng lợi dụng tiền”.
“Em tức giận là vì lý do này sao?”
Kiều Mẫn Hàng tỏ vẻ đồng ý. Diệp Tri Ngã cười với cô: “Bởi vì do quan niệm sai lầm củanhững người sống xung quanh em. Em vì thế mà không cần quan tâm đến sức khỏe của mình, mà chỉ muốn làm cho họ cũng cảm thấy khó chịu giống như em mà thôi, có đúng như vậy không?”
Kiều Mẫn Hàng cắn nhẹ vào môi, đầu càng cúi xuống thấp hơn nữa. Trong giọng nói đã biểu lộ đôi chút nghẹn ngào: “Ngoài phản ứng như thế này thì em còn biết làm gì nữa chứ? Em cũng có người em muốn bảo vệ chohọ. Em không cam tâm nhìn thấy anh ấy phải sống trong cảnh uất ức và bị trách cứ như thế. Em không biết phải làm thế nào mới có thể giúp đỡ được cho anh ấy, để anh ấy bớt đi được đôi chút tổn thương…”
Diệp Tri Ngã đưa cho Kiều Mẫn Hàng chiếc khăn tay, nhìn đôi bàn tay gầy gò bé nhỏ của cô, không đành lòng lại nắm chặt lấy bàntay của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào cô bé con hết cách phục tùng được này: “Là do… Bởi vì người yêu của em phải không?”
Kiều Mẫn Hàng chớp chớp hai hàng mi dài mượt, giọng vô cùng nhỏ nhẹ khẽ khàng trả lời một tiếng “Vâng” với cô.
Tâm trạng Diệp Tri Ngã đầy những ngổn ngang rối bời. Bỗng nhiên cô có một thứ cảm giác như là vừa hờn ghen vừa ngưỡng mộ. Cô rất hiểu được cảm xúc của Kiều Mẫn Hàng lúc này đây, muốn bảo vệ cho một người, nhưng lại không biết cách gì để có thể bảo vệ họ. Chỉ còn biết lựa chọn một cách theo bản năng của mình, một cách ngốc nghếch nhất trong tất cả mọi cách.
Cô muốn cười, nhưng lại không thể nào thốt ra tiếng cười được: “Em nghĩ là em làm như thế này thì sẽ có thể giúp được cho người yêu của mình hay sao?”
Kiều Mẫn Hàng lắc đầu trả lời với thái độ đầyvẻ chân thành: “Em biết chứ. Em làm như vậy không những không giúp gì được cho anh ấy mà ngược lại còn khiến cho anh ấy càng cảm thấy khó xử hơn mà thôi”.
“Vì sao em biết như thế mà vẫn còn cố tình làm vậy chứ…”
“Em làm vậy là chỉ muốn cho anh ấy và ngườikhác đều biết rằng, vì anh ấy mà em có thể không tiếc hy sinh bất cứ thứ gì. Không uốngthuốc cũng được, bệnh tình tái phát cũng được… và nếu có mệnh hệ gì không sống được nữa thì cũng được…”
“Kiều tiểu thư!”, Diệp Tri Ngã cắt lời nói của cô, nhăn trán cau mày một hồi rất lâu, “Được rồi, cứ coi như em là vì anh ấy mà có thể không tiếc hy sinh bất cứ điều gì đi chăng nữa, khi đó kết quả sẽ như thế nào đây? Tháiđộ coi thường và khó chịu của người khác đối với anh ấy sẽ có thể thay đổi được không? Những lời trách móc oán giận sẽ vì vậy mà lập tức dừng lại hay sao? Tất cả những khó khăn mà anh ấy đang phải đối mặt có thể chẳng suy giảm một chút nào cả, có khi lại còn trở nên phức tạp hơn tồi tệ hơn đấy chứ”.
Kiều Mẫn Hàng ngẩng đầu lên nhìn Diệp Tri Ngã. Bởi vì quá gầy gò nên mí mắt dường như hơi bị lún xuống khiến cho người khác nhìn vào có cảm giác tròng mắt cô lộ ra rất to.
Diệp Tri Ngã nhìn cô đầy vẻ xót thương, nhẹ nhàng vén mái tóc xõa xuống vào gọn sau hai bên tai: “Chị đã từng gặp người yêu củaem rồi, là Phí tiên sinh phải không em. Anh ấy nhìn có vẻ như là người đàn ông không sẵn sàng muốn được người khác đứng ra bảo vệcho mình đâu. Chị nghĩ rằng anh ấy hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ cho chính anh ấy được. Kiều tiểu thư, em đã từng nghĩ đến chưa, liệu anh ấy có đồng ý với những cách làm này của em hay không? Cũng giống như em đã từng nói, anh ấy có biết bao nhiêu vấn đề phải đau đầu suy nghĩ và tìm cách giải quyết. Em không hề quan tâm coi trọng bản thân mình như thế này, em có biết cách làm của em chỉ càng khiến cho anh ấy phải thêm gánh