Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1646 lượt.
nặng nhiều hơn, đồng nghĩa với điều này là áp lực cũng sẽ nặng nề hơn nữa,em có hiểu không?”
“Bác sỹ Diệp…”
Diệp Tri Ngã cũng nhìn vào Kiều Mẫn Hàng, đột nhiên cười tươi: “Chị lúc nãy mới phát hiện ra, hóa ra đúng là không phải người tầmthường!”
“Gì ạ?”
“Em chưa từng nghĩ đến sao Kiều tiểu thư. Kiều Mẫn Hàng, Kiều Mẫn Hàng. Ngay cái têncủa em đã biểu lộ ra rằng em là một cô gái vôcùng năng động. Chị đoán chắc bác tổng giám đốc Kiều giờ này đây có khi lại thấy hối hận vì đã đặt cho em cái tên đầy năng nổ như thế này đấy!”
Một câu nói đùa khiến cho khuôn mặt Kiều Mẫn Hàng tươi tỉnh hẳn lên. Tiếng cười của cô khiến cho Diệp Tri Ngã và hai người đàn ông đang nghé sát tai nghe ngóng tình hìnhở bên ngoài phòng cũng bắt đầu cảm thấy an tâm hơn đôi chút: “Tiểu thư Kiều, em điều trị trong bệnh viện của chị tất cả là mười sáu ngày. Ngày em nhập viện và cũng là ngày emxuất viện ấy, ba của em đã làm một công việcgiống hệt nhau, không biết là em có để ý đến hay không nhỉ”.
“Dạ?”, Kiều Mẫn Hàng suy nghĩ rồi lắc lắc đầu, ông Kiều Giám An đang đứng ở bên ngoài quay ra nhìn con trai, khuôn mặt thoáng chút khó hiểu.
Diệp Tri Ngã nắm chặt bàn tay của Kiều Mẫn Hàng và nhẹ nhàng nói với cô: “Em không phát hiện ra là trong hai ngày ấy, tóc của baem đều vừa được đi nhuộm lại rất mới đó sao?”
“Nhuộm tóc? Em… Em không để ý đến…”
Diệp Tri Ngã mỉm cười khẽ khàng: “Hai lần nhuộm tóc của ba em chỉ cách nhau có đến nửa tháng mà thôi, tóc của bác bây giờ đã gần như là trắng muốt cả mái đầu rồi. Nếu như bác không đi nhuộm lại thì chỗ chân tóc mọc ra sẽ bị nhìn thấy rất rõ”.
Sắc mặt lúc đầu còn mỉm cười tươi tỉnh của Kiều Mẫn Hàng sau khi nghe Diệp Tri Ngã nói xong liền dần dần biến mất. Cô chớp chớp hai hàng mi. Sự thực rõ mồn một mà từ trước đến nay cô lại chưa bao giờ để ý hay phát hiện ra cả, nó khiến trái tim cô đau thắt lại, đột nhiên cô cảm thấy nhói đau: “Ba của em, ba…”
“Chị không hiểu gì về lĩnh vực kinh tế, nhưng mà chị nghĩ kinh doanh một xí nghiệp với quy mô lớn đến nhường đó chắc chắn là sẽ vô cùng bận rộn, vô cùng mệt mỏi. Lúc nàocũng phải tỏ ra trước mặt người khác là mẫu hình của một ông chủ lịch lãm phong độ, áp lực của bác ấy dường như không hề ít hơn so với áp lực của Phí tiên sinh một chút nào cả, chỉ có điều là… chỉ có điều là áp lực và sự mệt mỏi mà bác ấy phải đối diện có thể không dễ dàng để cho người khác phá hiện ra mà thôi em ạ!”
Tinh thần của Kiều Mẫn Hàng lúc này đây đã tỏ ra đầy vẻ tự trách cứ bản thân mình: “Bác sỹ Diệp, em đã không biết… Em… Em…em thực sự là đã không…”
Diệp Tri Ngã chớp nhanh lấy thời cơ: “Thế nhưng bác ấy lại còn phải nửa đêm nửa hôm đưa con gái bác ấy đến bệnh viện chữa trị, rồi ngồi cả đêm ở bên cạnh giường bệnh của con gái để chỉ có thể nhìn thấy con hoặc là nửa đêm nửa hôm lái xe đến tận bệnh viện để đưa bác sỹ về nhà an ủi cô con gái bướng bỉnh không chịu uống thuốc.Con gái giận dỗi nhưng bác cũng chẳng dám trách móc. Con gái bướng bỉnh không chịu nghe lời thì bác cũng chỉ đành biết chiều chuộng và nhìn dõi theo con, lúc nào cũng chỉ sợ con gái cảm thấy không vui, lúc nào cũng chỉ mong ước cho con gái mình được khỏe mạnh hạnh phúc và vui vẻ…”
Kiều Mẫn Hàng sống mũi cay cay, dùng tay che đôi môi đang mím chặt lại. Diệp Tri Ngã đi ra lấy hộp khăn giấy đặt trước mặt cô, nhìn thấy từng hàng nước mắt đang chảy ròng ròng xuống. Cô nghĩ ngợi rồi ngẩng đầu lên lấy tay chỉnh lại cổ áo đang mặc: “Em xem đây là những thứ gì đây?”
Kiều Mẫn Hàng ngẩng đầu lên nước mắt lưng tròng ướt nhòe cả hai khóe mắt. Trên cổtrắng ngần của Diệp Tri Ngã có vài vết thương dài đang bắt đầu kết lại thành sẹo. Bên cạnh vết thương ấy còn nhiều vết máu thâm tái lại và dấu tích vết cồn vẫn còn lấm tấm khắp xung quanh cô. Kiều Mẫn Hàng thảng thốt hỏi: “Đã xảy ra việc gì vậy? Chị bị thương phải không?”
“Ngày mai thế nào chị cũng lại bị đăng lên mặt báo rồi, chủ đề lần này có thể sẽ là “Gã say rượu nửa đêm gây sự tại phòng bệnh cấp cứu, dân chúng dũng cảm cứu vị bác sỹngốc nghếch”, ha ha ha”.
“Đã xảy ra chuyện gì thế bác sỹ Diệp?”
“Lúc nãy khi anh trai em đến bệnh viện để đón chị về nhà em, đúng lúc phòng cấp cứu của bọn chị có một gã say rượu mò đến. Khi hắn lấy mảnh vỡ thủy tinh uy hiếp chị, anh trai của em đã chạy đến cứu giúp cho chị, đây là vết thương do mảnh thủy tinh đó cứa vào cổ chị mà ra”.
Kiều Mẫn Hàng “Á” lên một tiếng đứng bật dậy thảng thốt: “Thế chị… thế chị lại còn phải đến đây nữa chỉ để em…”
Diệp Tri Ngã mỉm cười nhìn Kiều Mẫn Hàng vànói nhỏ nhẹ: “Khi anh trai em chạy đến cứu giúp chị, đã dùng tay đỡ lấy mảnh thủy tinh sắc nhọn đó trên tay gã say rượu, cả lòng bàn tay của anh ấy đều bị khía mạnh vào vàbị thương rồi. Còn nghiêm trọng hơn gấp trăm lần trường hợp này của chị, sau đó còn đi khâu tận năm mũi nữa. Anh ấy còn dùng bàn tay vừa mới được khâu xong vết thương đó để lái xe chở chị về đây, vì đã quá lo lắng hy vọng chị về đây để có thể khuyên được em uống thuốc… Kiều tiểu thư, sự quan tâm của anh trai đối với em thực sự không hề ít hơn chút