Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.

bà Phạm về rồi, ông bố gọi điện ngay cho Diệp Tri Thu, mắng cô té tát, yêu cầu cô xử lý ngay vấn đề căn hộ, đừng để bố mẹ phải mất mặt với mọi người xung quanh.
Diệp Tri Thu nghe điện thoại đúng lúc đang cải tạo một khu mua sắm tại khu thương mại lớn ở tỉnh lân cận. Nghe bố nói vậy, cô tức giận đến nỗi tay lạnh cóng, cảm giác như bị cái gì đó chẹn vào cổ họng, mắt tối sầm lại, liêu xiêu đi tới bên cầu thang an toàn ngồi xuống, bỗng cảm thấy tuyệt vọng khôn cùng.
Một lúc sau điện thoại lại đổ chuông, nhìn thấy số điện thoại nhà mình, cô không muốn nghe nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sợ bố mẹ ở nhà cũng đang giận dữ không kém mình, nói gì thì nói cũng phải tự trách bản thân kém cỏi làm bố mẹ phải chịu tủi nhục, tức giận, cô làm sao có tư cách mà hờn dỗi được? Thôi thì nghe điện thoại mà chịu trận vậy, lần này là mẹ cô gọi đến, bà thương con gái mình đã bị bố quạt cho một trận nên gọi để an ủi: “Con đừng để tâm đến lời nói của bố trong lúc giận dữ, ông ấy tức quá thành ra hồ đồ. Con thiếu bao nhiêu tiền, bố mẹ gom góp để con trả cho nó. Phải quyết không dây dưa gì với nhà họ, người đàn bà ghê gớm đó không trở thành mẹ chồng của con âu cũng là may mắn”.
Diệp Tri Thu không nhịn nổi nữa, khóc òa lên. Ngay cả khi nói chuyện với Phạm An Dân trong tuyệt vọng, cô cũng cố gắng chịu đựng không để một giọt nước mắt nào rơi, nỗi khổ đau âm ỉ suốt mấy tháng trời giờ òa lên trong góc cầu thang lạnh lẽo. Cô khóc nức nở, mẹ cô ở đầu dây bên kia cũng khóc theo. Bà vừa khóc vừa mắng bố cô: “Nếu Thu Thu của tôi có làm sao, tôi sẽ không tha cho ông. Làm gì có người bố nào ép buộc con gái mình như ông”.
Cuối cùng, Diệp Tri Thu cũng kìm nén được cảm xúc của mình, giọng nói khàn khàn an ủi mẹ: “Con không sao. Mẹ, mẹ đừng cãi nhau với bố nữa. Vài ngày nữa về, con sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này, quyết không lằng nhằng với gia đình nhà họ nữa”.
Diệp Tri Thu vẫn ngồi chỗ đó cho tới khi thấm lạnh mới vào nhà vệ sinh rửa mặt, tiếp tục làm việc với đôi mắt đỏ hoe. Ban đầu cô chỉ cảm thấy đau đầu do bị kích động quá mức nhưng đến tối khi trở về khách sạn thì bắt đầu sốt. Cô gắng gượng đến bệnh viện kiểm tra và truyền dịch. Cô chăm chăm nhìn vào chai truyền dịch nhỏ từng giọt xuống rồi không ngừng nghe các cuộc gọi đến, đầu tiên là Tăng Thành hỏi về tiến độ cải tạo, cô mới sực nhớ mình chưa làm báo cáo thường lệ nên đành thành thực xin lỗi.
“Tại sao giọng cô khàn vậy, không khỏe à?”
“Không sao ạ, vừa rồi tôi ăn cay quá, không quen.” Cô vội vàng báo cáo tiến độ cải tạo tu sửa bên này,Tăng Thành dặn dò và nhắc nhở cô chú ý giữ gìn sức khỏe.
Vừa đặt điện thoại xuống không lâu lại có cuộc gọi khác, lần này là Phạm An Dân.
“Thu Thu, xin lỗi, anh vừa về nhà mới biết việc mẹ đến nhà em. Anh đã nói với mẹ rồi, em đừng giận nữa nhé!”.
“Phạm An Dân, giết người cũng chỉ là rơi đầu xuống đất mà thôi, chúng ta chỉ chia tay chứ có gì ghê gớm đâu, tôi đã đồng ý xoay sở tiền trả anh, hà cớ gì anh phải làm như vậy?”
“Thu Thu, anh nói rồi, đây không phải là ý muốn của anh. Giờ em ở đâu, anh tới giải thích cho em.”
“Không cần giải thích, tôi chẳng có gì để nói với anh cả. Dù là phải bán căn hộ ấy hay bán thân, tôi cũng sẽ giải quyết triệt để vấn đề nhà cửa với anh. Còn anh hay bố mẹ anh dám tới làm phiền bố mẹ tôi nữa, đừng trách tôi tuyệt tình, đến lúc đó ai cũng bị bẽ mặt đấy.”
“Anh rất xin lỗi, anh sẽ tới nhà em để xin lỗi.”
“Anh không phải uổng công vô ích, Phạm An Dân, tôi đã nói rõ ràng với anh rằng, anh và gia đình anh không được bước nửa bước vào nhà tôi. Nếu không, có hậu quả gì thì anh tự liệu.”
Diệp Tri Thu tắt điện thoại đi không để cho anh ta nói thêm lời nào, cô gọi y tá đến tiêm thuốc. Sau đó, bất chấp gió lạnh, cô bắt xe về khách sạn và lập tức gọi điện cho bà chủ Lưu Ngọc Bình của Tín Hòa đã mấy lần tiếp xúc với cô, đồng ý điều kiện của bà ta là về đến công ty sẽ làm thủ tục thôi việc rồi qua đó làm.
Vừa về đến nơi, cô làm ngay đơn xin thôi việc một cách nhanh nhất có thể, hoàn thành công tác bàn giao rồi đến Tín Hòa nhậm chức. Sau đó là bắt đầu những chuyến công tác triền miên, cô chỉ kịp dành một thời gian ngắn ngủi giữa các lần đi công tác để thay chìa khóa cho căn phòng bên Tân Giang Hoa Viên và lên mạng đăng quảng cáo cho thuê nhà, đồng thời gọi cho Phạm An Dân nói với anh ta rằng mình đang bận bù đầu nhưng sẽ cố gắng giải quyết vấn đề nhà cửa một cách triệt để trước Tết.
Phạm An Dân ngần ngại một lúc rồi hỏi: “Em tính thế nào? Bán nhà ư?”.
Cô cười lớn: “Không, tôi tiếc công sức mình bỏ ra để tu sửa căn hộ và sẽ suy nghĩ về việc cho một người đàn ông khác chuyển vào ở, cùng nhau hưởng thụ một thời gian rồi mới tính tiếp xem có nên bán hay không”.
“Thu Thu, em đừng hờn dỗi anh như vậy. Anh biết anh không phải với em. Chuyện tiền nong em không phải vội, anh sẽ tìm biện pháp. Em đừng làm việc ngốc nghếch đấy.”
“Có lúc làm việc ngốc nghếch lại có thú vui riêng của nó, biết làm sao được.” Cô nói pha một chút ác ý: “Thôi nhé, không nói nữa, anh sau này cũng đừng đến căn hộ đó nữa. Tôi về