Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1518 lượt.

sẽ liên lạc sau”.
Cứ coi như làm việc ngốc nghếch đôi khi có niềm vui của nó nhưng cô không có thời gian làm những việc như vậy. Bỏ điện thoại xuống, cô mỉm cười một cách đau khổ, công việc với cường độ cao như thế này đã chiếm hết tâm trí và sức lực của cô rồi.
Cô cố gắng dành ra chút thời gian để về nhà thông báo cho bố mẹ hai việc: thứ nhất, cô đã thay đổi công việc, gần đây rất bận; thứ hai là việc nhà cửa không cần bàn đến nữa, khẳng định mình đã có cách giải quyết.
Bố cô sau khi bị mẹ cô nói như vậy cũng đã ý thức được con gái còn đau khổ hơn ông bà nên cảm thấy rất ân hận. Trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, ông mới nói: “Mẹ con đã chuyển số tiền tiết kiệm sang diện vô thời hạn rồi, con có thể lấy lúc nào cũng được. Nếu không thì bán căn hộ của chúng ta đi chắc cũng đủ. Đây là nhà ở theo diện trả góp, không phải nộp thuế”.
Diệp Tri Thu cười: “Nói gì vậy bố, làm gì đến mức bố mẹ phải bán nhà, con có tiền rồi, hết thời gian bận rộn này con sẽ đi làm thủ tục, việc này sắp giải quyết xong rồi”.
Có thể xong được không? Lúc này mẹ cô đi tới phòng ngủ của con gái, nhìn con ngủ say, bà lắc đầu than thở. Bố cô thì ngần ngại nói: “Lát nữa bà khuyên nó một câu, bảo nó đi ra ngoài chơi với các bạn học cũ”.
“Thôi, Thu Thu tự biết liệu việc, chúng ta đừng làm nó mất tự do thêm nữa, ông xem con chúng ta gầy đến thế rồi.”
Diệp Tri Thu không biết đến nỗi lo lắng của bố mẹ nên cứ ngủ ngon lành, cho đến khi không thể tiếp tục ngủ được nữa cô mới nhỏm dậy. Cảm thấy mình đã ngủ đủ cho cả thời gian dài thiếu ngủ, cô mở điện thoại chuẩn bị tinh thần tiếp tục nhận những cuộc điện thoại liên tiếp.
Quả nhiên vừa mở máy, tin nhắn đã tới tấp đến. Trừ những tin nhắn hỏi thăm chúc mừng năm mới, đều là các tin nhắn thông báo tình hình bán hàng của các quản lý kinh doanh, tin nhắn yêu cầu bổ sung hàng, đổi hàng của các đại lý bên ngoài. Rất nhiều việc thực chất trợ lý bán hàng có thể xử lý được nhưng đến Tín Hòa thì tất cả lại biến thành công việc của riêng mình cô. Cô vừa ứng phó với công việc vừa nghĩ đến chuyện ăn Tết xong sẽ nói với Lưu Ngọc Bình việc sắp xếp cho mình một trợ lý, nếu không cô sẽ chết vì kiệt sức mất.
Bố mẹ thấy cô nói điện thoại với nét mặt rất hăng hái mới tạm bỏ nỗi lo sang một bên.






Gặp lại lần nữa
Buổi chiều, Hứa Chí Hằng và Vu Mục Thành cùng giám đốc một số bộ phận họp sắp xếp xong công việc rồi cả nhóm đến ngã ba xem việc hoàn thành biển quảng cáo của công ty. Vốn dĩ, một xí nghiệp sản xuất như của họ không cần phương thức quảng cáo khoa trương đến vậy, nhưng Ban quản lý khu công nghiệp đã thống nhất sắp xếp nên đành phải làm một biển quảng cáo treo ngay gần ngã ba hẻo lánh này.
Phụ trách làm biển quảng cáo là công ty quảng cáo của Trương Tân - một sư huynh kiêm đồng hương của Tạ Nam - do chính cô giới thiệu. Phương án thiết kế của Trương Tân vừa không khoa trương lại bắt mắt nên Hứa Chí Hằng và Vu Mục Thành hết sức ưng ý. Mọi người tới đúng lúc Trương Tân đang đứng trong gió lạnh, ngẩng đầu nhìn những người công nhân làm việc, biển quảng cáo cũng sắp hoàn thành.
Vu Mục Thành đã quen biết Trương Tân từ trước, anh cười nói: “Vất vả cho anh rồi, hôm nay ngày lễ Tình nhân, anh không hẹn với bạn gái sao?”.
“Cô ấy làm việc ở tòa báo, tan ca muộn, lúc nào xong việc tôi mới đi đón cô ấy.”
“Mình khiêu vũ đi, ngồi đây thật vô vị.”
Anh cười lắc đầu, cô gái cũng không nói nhiều, “Một lúc nữa em sẽ tìm anh”, rồi nhập vào toán người đang nhảy.
Hứa Chí Hằng đến đây chỉ để giết thời gian chứ không có ý định tìm bạn gái. Anh nhìn kết cấu của bar thấy còn có tầng hai nên lên trên đó xem sao. Quả nhiên phía trên là quầy nhạc Jazz, được trang trí theo phong cách khác hẳn, bày những ghế sofa cùng với gối ôm, rèm cửa màu rượu vang đỏ buông lơi trong gió. Kiểu cách khác biệt, người cũng ít hơn tầng dưới. Anh tìm một chỗ ngồi xuống, chầm chậm thưởng thức rượu, cảm giác rất thoải mái, nghĩ đúng là mình rời Thượng Hải rồi nên không quen với thứ âm nhạc kích động như vậy nữa. Sau ba mươi tuổi, tinh thần và sở thích cũng đã khác xưa rất nhiều. Lại nhớ lần đón lễ Tình nhân cùng người yêu ở Thượng Hải, ăn cơm Ý rồi đi nghe nhạc kịch. Thoáng một cái giờ đã đến một thành phố xa lạ, bạn gái giờ đã thành người yêu cũ, chỉ có thể gọi điện hỏi thăm nhân ngày lễ tết mà bất giác thấy u sầu.
Anh vô thức uống chai Chivas đến quá nửa, chỗ ngồi bên cạnh phả ra mùi thuốc, anh không hút thuốc nên cảm thấy hơi khó chịu, bèn đứng dậy đi về phía rèm cửa buông rủ xuống tận nền nhà. Bên ngoài là một hồ nhỏ mù sương đối diện sân thượng. Anh trộm nghĩ, nếu đến đây vào mùa hè thì thật thoải mái, có điều giờ đang là giữa đông. Nhìn chiếc ô che nắng đã được gập lại, anh thấy một cô gái dáng người thon thả đang đứng dựa vào lan can, ánh sáng đèn mờ ảo phả lên mặt cô, Hứa Chí Hằng nhận ra đó là Diệp Tri Thu. Cô cột tóc phía sau, mặc sơ mi cổ chữ V màu sẫm, quàng một chiếc khăn có tua rua dài bị gió thổi bay phất phơ về phía sau, xem ra cô đa