Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
ưng ngày kết hôn của chúng tôi đã định rồi, mọi người phải biết chấp nhận sự thực chứ. Chị bảo Tân Địch đột nhiên từ chối làm váy cưới cho tôi đúng lúc này là có ý gì?".
Diệp Tri Thu lạnh lùng nói: "Việc này chẳng liên quan gì đến tôi cả". "Trùng hợp vậy sao ? Hôm qua gặp các cô ở quán cà phê mà vừa rồi Tân Địch đã sai ngay người trả lại tiền đặt cọc cho tôi. Thậm chí cô ta còn nói những lời khó nghe, bại hoại hoàn toàn thanh danh của con gái tôi." Bà Phương nhìn cô chằm chằm, hùng hổ đe dọa : "Cô bị bạn trai bỏ rơi thì phải tự kiểm điểm lại mình tại sao không giữ được anh ta chứ ? Cô cho rằng không làm váy cưới thì có thể ngăn chúng nó kết hôn sao?"
Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh cùng lúc hét lên: "Mẹ". "Cô". Diệp Tri Thu nén giận, lấy khăn giấy lau mặt, nói: "Đây là nơi công cộng, xin cô nói năng đừng bắn nước bọt linh tinh. Người đàn ông đă thay lòng thì cháu cũng không cần nữa. Anh ta muốn cưới ai là việc của anh ta, cháu ngăn cản làm gì. Còn việc áo cưới, không sai, Tân Địch là bạn của cháu nhưng cháu không tham gia ý kiến gì khi cô ấy thiết kế áo cưới cho con gái cô. Quyết định của cô ấy không liên quan đến cháu. " Cô quay lại nói với Trần Hướng Viễn: "Giám đốc Trần, giúp tôi làm tiếp thủ tục."
Trần Hướng Viễn nãy giờ vẫn lặng yên không muốn can thiệp vào việc trước mắt, anh mỉm cười gật đầu, giao việc cho nhân viên giao dịch xong xuôi rồi đi lên lầu.
Diệp Tri Thu lại nhìn Phạm An Dân, nói: "Làm thủ tục tiếp đi, sau khi làm xong chúng ta đường ai nấy đi."
Phương Văn Tĩnh ngăn người mẹ đang chực mở miệng lại, nói: "Chị Diệp, chị và anh An Dân đã chia tay, chị cũng nói không để ý đến anh ấy nữa, vậy tôi nhờ chị gọi cho Tân Địch cuộc điện thoại để cô ấy đổi ý mà hoàn thành chiếc váy cưới cho tôi. Tôi có thể không chấp nhặt những điều cô ấy nói, mẹ tôi cũng đã tạm thông qua bà chủ của cô ấy. Nếu cứ làm ầm lên như vậy, tất cả đều khó xử."
Phạm An Dân nói: "Đủ rồi Tiểu Tĩnh, Thu Thu nói là không liên quan gì đến cô ấy, cô ấy cũng không để tâm tới chuyện này, Tân Đich không muốn làm thì thôi, đi đặt chỗ khác là được."
"Nhưng An Dân, đó là thiết kế mà em rất thích, mà cũng sắp hoàn thành rồi, nếu đặt chỗ khác thì sao kịp đám cưới được."
Bà Phương nôn nóng nói: "Tiểu Phạm, cậu sắp kết hôn với con gái tôi đến nơi rồi, tại sao lại nói hộ cho một người ngoài như thế ? Để tôi gọi điện cho bà chủ của Tân Địch, rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, xem cô ta xử lý thế nào."
Diệp Tri Thu thực sự tức giận, nhưng nghĩ lại bà chũ cũ Trương Di Hân quả thực không phải tay vừa, không biết ông Tăng Thành đã ly hôn với bà ta chưa, nếu như bà ta thực sự tìm Tân Địch gây khó dễ cho cô ấy thì thật phiền phức. Cô tránh sang một bên, lấy di động gọi cho Tân Địch, Tân Địch bắt máy ngay :
"Tiểu Địch, cậu hoàn thành váy cưới cho họ nhé. Việc này không đáng để lằng nhằng với họ đâu."
"Sao cậu biết ? Hôm qua tớ càng nghĩ càng giận nên quyết định không hoàn thành nữa. Nếu làm thiết kế cho công ty thì tớ đành chịu, không quan tâm người bỏ tiền thuê thiết kế là ai. Nhưng nếu là khách hàng riêng của tớ thì có thiết kế hay không là quyền của tớ." Cô không khách khí nói tiếp : "Tớ không thích nhận tiền của họ."
Diệp Tri Thu cảm động, cô khẽ nói: "Bà Phương đang làm ầm lên rằng sẽ tìm bà chủ của cậu, mà tớ sợ bà chủ ghê gớm ấy sẽ gây khó dễ cho cậu khiến cậu không vui. Cậu cần gì phải thế ? Đằng nào cũng sắp xong rồi, cứ đưa cho họ là được thôi mà. "Cái gì? Bà Phương còn dám tìm cậu. Tớ đã nói rõ ràng rằng tớ không muốn làm, không quan hệ gì tới cậu. Bà ta ép người qua đáng!" Tân Địch phát hỏa :"Cậu ở đâu? Nói đi, tớ sẽ đến ngay."
"Cậu cứ đi Bắc Kinh công tác đi, đến đây làm gì ? Là chuyến tầu chín giờ đúng không ? Cậu về nhà chuẩn bị hành lý đi cho kịp."
"Mau nói cậu ở đâu đi, nếu không tớ sẽ cắt đứt mọi quan hệ với cậu. Cô đây mang váy cưới đến đập vào mặt bà ta."
Diệp Tri Thu gượng cười nói : "Thôi đi thôi đi, đến thì được tích sự gì, một mình tớ cũng có thể chống đối lại họ".
"Cậu ngăn tớ vừa thôi, chẳng lẽ tớ lại không hiểu cậu sao. Nói mau, cậu đang ở đâu?" Tân Địch có vóc dáng nhỏ con nhưng tính cách thì mạnh mẽ, dễ nóng giận. Diệp Tri Thu biết nếu cô nàng đến thì không cãi nhau mới lạ. Cô cũng không muốn làm chuyện này trở nên xấu đi, đang định khuyên cô thì trong điện thoại vang lên giọng nam giới: "Tri Thu, cô đang ở đâu?"
Là sếp cũ Tăng Thành, Diệp Tri Thu kinh ngạc, cô sững sờ một lát rồi nói: "Tổng giám đốc Tăng, đây là việc riêng của tôi, đừng trách cô ấy".
"Nói ngay cho tôi biết cô đang ở đâu?"
Dưới sức ép của ông ta, cô đành phải nói tên ngân hàng mình đang ở. Cô tắt máy, cảm thấy hơi kỳ lạ, quay đầu lại thì thấy bà Phương đang đắc ý nhìn cô: "Chỉ là một nhân viên làm thuê thôi, tưởng biết thiết kế vài bộ trang phục là giỏi sao? Còn dám ra oai với tôi, tôi đã nói với bà chủ của cô ta rồi, xem cô ta đến xin lỗi tôi như thế nào?"
"Mẹ ơi, thôi đi, nếu Tân Địch đồng ý làm cho con thì cũng đừng nói nữa. Dù sao cô ấy cũng là bạn của chị Diệp, mình không nên so đo làm