pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

gì", Phương Văn Tĩnh vẫn nói hết sức nhỏ nhẹ. Sau đó, cô ta quay sang Phạm An Dân nói : "An Dân à, anh chị tiếp tục làm thủ tục đi. Thực ra như em nói, số tiền này có thể không đòi chị Diệp phải trả, bồi thường cho chị ấy ít tiền để cho chị ấy bình tĩnh lại cũng là điều nên làm".
Diệp Tri Thu nghe vậy thực sự phẩn nộ, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng Phương Văn Tĩnh, cô ta cố né tránh tia mắt ấy đi. Phạm An Dân nghiêm khắc nói : "Đừng nói nữa Tiểu Tĩnh, việc này không liên quan đến em, em và mẹ ra đằng kia ngồi đi."
Phương Văn Tĩnh rơm rớm nước mắt, bà Phương lập tức chen ngang vào : "Tiểu Phạm, cậu chưa kết hôn với con gái tôi mà đã có thái độ như vậy rồi. Lời nó nói không đủ đại lượng bao dung sao ? May mà con bé tính tình tốt, tất cả đều do cậu và cô gái kia cứ dùng dằng không dứt chứ nếu là người khác, liệu có để cậu như vậy không?".
Phạm An Dân bình tĩnh lại, anh ta rút từ trong túi ra chiếc chìa khóa xe đưa cho Phương Văn Tĩnh nói: "Xem ra tôi không cần phải tiếp tục đám cưới này nữa, trả lại chìa khóa cho cô, mai tôi sẽ đến công ty bố cô từ chức." Rồi anh ta quay đầu lại nói với Diệp Tri Thu :"Xin lỗi, chúng ta làm thủ tục tiếp nhé!".
Diệp Tri Thu ngây người ra, nhưng cô không quên mình đến để làm gì, lập tức đến bên quầy giao dịch, điền vào các hóa đơn chứng từ theo sự hướng dẫn của nhân viên.
Bà Phương nổi cơn thịnh nộ nhưng Phương Văn Tĩnh cố gắng lôi bà ta lại: "Mẹ, đừng nói nữa, An Dân đang giận nên nói vậy, mẹ đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa".
"Làm gì có người như con, chiều đàn ông rồi thành hư, bây giờ đã thế thì sau này sẽ ra sao?"
Phương Văn Tĩnh mắt rơm rớm nhìn Phạm An Dân, nói: "An Dân, anh đừng giận, đi làm thủ tục đi, em ra kia đợi anh, có chuyện gì thì lát nữa nói".
Diệp Tri Thu và Phạm An Dân đứng trước quầy giao dịch, không ngừng ký tên và xác nhận mật mã, trình tự thật nghiêm ngặt và phức tạp. Cuối cùng tiền từ tài khoản của cô cũng được chuyển sang cho Phạm An Dân theo đúng ý anh ta là mười bảy vạn tệ. Bỏ số cũ đi, cô cầm một tập giấy tờ chuyển khoản và quyển sổ ghi nợ mới do nhân viên ngân hàng đưa. Diệp Tri Thu giở ra xem, bên trong tên chủ tài khoản nợ là cô. Căn hộ này cuối cùng cũng đã hoàn toàn thuộc về cô rồi. Cô bỏ hết tài liệu vào trong túi, hít một hơi thật sâu.
Phạm An Dân nhìn cô khẽ nói: "Xin lỗi, thời gian này anh đã nói quá nhiều từ xin lỗi với em nhưng em không cần phải tha thứ cho anh, bản thân anh cũng không thể tha thứ cho mình".
Khuôn mặt thanh tú của anh ta trắng xanh và hơi gầy. Diệp Tri Thu cười đau khổ nói: "Chẳng có gì tha thứ hay không tha thứ ở đây cả. Cám ơn anh, vừa khỏi bệnh đã đến làm thủ tục. Anh chịu khó nghỉ ngơi, chủ ý giữ gìn sức khỏe, tạm biệt".
Diệp Tri Thu đang định quay người ra khỏi ngân hàng, thì thấy Tăng Thành và Tân Địch cùng đi vào. Đôi mắt sắc lạnh của Tăng Thành quét qua Phạm An Dân, rồi không để ý đến anh ta, ông quay sang nhìn Diệp Tri Thu hỏi: " Tri Thu, không sao chứ?".
Diệp Tri Thu bối rối, cười khổ: "Không sao, Tổng giám đốc, mọi người đến đây làm gì?".
"Lẽ nào tôi cứ đứng nhìn cô bị người ta bắt nạt sao?" Tân Địch chằm chằm nhìn Phạm An Dân nói: "Phạm An Dân, anh có phải đàn ông không? Anh có người khác không nói làm gì, sao lại hại Thu Thu phải đổi công việc khổ sở để kiếm tiền trả anh? Còn mang kẻ thứ ba đến thị uy, váy cưới tôi không đưa cho anh, các người muốn thế nào, tôi chiều".
Bà Phương đi tới, nói: "Tổng giám đốc Tăng, việc nhỏ thế này cũng để ông phải tới sao? Vợ ông khách khí quá, bảo Tân Địch đưa váy cưới cho con gái tôi là được, tôi không thiển cận như cô ta đâu".
Tăng Thành lạnh lùng nói: "Bà xã tôi không nắm được luật lệ công ty mới làm ra việc này. Theo lý công mà nói, Tân Địch không được tự mình làm váy cưới cho con gái bà, còn nói theo việc tư, Tri Thu trước là nhân viên của tôi, bây giờ chúng tôi là bạn, tôi sẽ không cho nhân viên thiết kế của mình làm cái việc mà Tri Thu không vui".






Tình yêu đến
Bà Phương ngây người, tròn mắt nhìn nhưng Diệp Tri Thu cũng ngạc nhiên không kém. Vốn dĩ cô không sợ bà Phương ngạo mạn này, chỉ nghĩ làm sao cho khỏi liên lụy đến Tân Địch thôi. Nhưng cô không ngờ Tăng Thành lại tự mình đến nói giúp cho một nhân viên cũ của mình như vậy.
"Tổng giám đốc Tăng, e rằng không thể nói như vậy được. Tôi và bà nhà đã kết giao nhiều năm nên tôi mới trực tiếp trả tiền đặt cọc, cũng không làm hợp đồng với Tân Địch, giờ sắp đến ngày cưới của con gái tôi rồi, ông cảm thấy làm vậy thỏa đáng không?"
Tăng Thành không bao giờ bộc lộ cảm xúc trên gương mặt, bây giờ cũng không ngoại lệ, ông ta nói: "Bà Phương, bà muốn bồi thường sao? Nói giá đi, nếu vợ tôi đã trót nhận lời với bà thì tôi chấp nhận bồi thường".
Bà Phương cứng miệng không nói được gì, Phương Văn Tĩnh lên tiếng: "Thôi mẹ, chúng ta đi". cô ta quay đầu nhìn Phạm An Dân. Phạm An Dân ngập ngừng giây lát rồi gật đầu, không nhìn ai mà đi thẳng ra ngoài.
"Cậu nghĩ nhiều quá đấy, tớ có gì mà phải phiền với phức. Lời