Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
tôi như thế, chắc không phải vì chương trình của mình. Xin đừng hiểu nhầm, Chí Hằng chẳng nói gì với tôi cả. Chẳng qua là khi cô gọi điện đến thì tôi đang bên cạnh anh ấy, mùi nước hoa của cô tôi cũng đã từng ngửi thấy trong xe anh ấy. Phán đoán của tôi không thái quá, đúng không?"
Lý Tư Bích cũng cười: "Hình như hôm nay tôi tự làm mình ê mặt rồi. Có điều, Tổng quản lý Diệp, tôi không có ác ý gì cả, chẳng qua chỉ là có chút hiếu kỳ về chị thôi".
Cô ta cười rất thỏa mái khiến Diệp Tri Thu cũng bớt đi phần nào căng thẳng, cô nói: "Hy vọng tôi không làm cô mất hứng".
"Nếu không nói mấy câu vừa rồi, đúng là tôi sẽ mất hứng. Có điều, mong chị hiểu cho lời nói thẳng của tôi. Ban đầu, trong tưởng tượng của tôi, típ người như Chí Hằng chắc chắn sẽ không bao giờ yêu người như chị".
Diệp Tri Thu bật cười nói: "Tôi cũng không chắc là mình có thích nói chuyện thẳng thắn như thế này không. Thích ai là việc rất khó đoán, ban đầu tôi cũng cảm thấy người tôi thích không phải típ như anh ấy".
"Tôi cảm thấy trực giác của tôi về đàn ông rất chuẩn. Đừng lo, tôi không có thói quen rầy rà người khác. Trên thế giới này, có rất nhiều đàn ông hội tụ được các điều kiện tốt, tôi đã từng gặp những người còn đẹp trai hơn, điều kiện tốt hơn Hứa Chí Hằng." Lý Tư Bích cười nhẹ, suy tư một chút rồi nói tiếp: "Đương nhiên, sự lựa chọn của anh ấy cũng làm tôi kinh ngạc. Tôi không định làm khổ mình bằng việc bỏ quá nhiều thời gian và công sức cho một người. Có thử thách, đương nhiên sẽ có hứng thú hơn, nhưng ít ra đến thời điểm này, tận hưởng niềm hạnh phúc khi được người khác theo đuổi còn thỏa mái hơn nhiều".
Diệp Tri Thu cảm thấy cô gái trước mặt mình thẳng thắn bộc bạch tính cách ích kỷ như vậy cũng là điều thú vị, cô ôn tồn nói: "Nhưng có khi nhiều sự lựa chọ quá cũng rất mệt mỏi".
"Đúng vậy", Lý Tư Bích đồng tình rồi tiếp lời: "Vấn đề của tôi là có quá nhiều sự lựa chọn, bởi thế tôi dễ dàng bỏ qua một người nào đó mà không cảm thấy hối tiếc. Đôi lúc tôi nghi ngờ, có phải mình đã bỏ qua người phù hợp nhất với mình rồi không? Nhưng sau đó lại tự nhủ, mình còn nhiều sự lựa chọn tốt hơn đang đón đợi".
Diệp tri Thu không hiểu tại sao cô ta lại có hứng tâm sự những chuyện ấy với mình, cô chỉ cười và không nói gì.
"Một câu hỏi nữa, chị đừng quá để ý nhé! Với một người đặc biệt thông minh lại có điều kiện tốt, luôn luôn tự kiêu như anh Chí Hằng, chị có cảm thấy mình chắc chắn thuộc về anh ấy không?"
"Tôi nghĩ, nên chắc chắn về bản thân thì tốt hơn." Diệp Tri Thu không còn nhẫn nại để nói chuyện với cô ta nữa nên trả lời chiếu lệ. May mà lúc này di động đổ chuông, nhìn số điện thoại gọi đến cô khẽ chau mày.
"Chị nói rất có lý. Rất vui vì được quen biết chị, chúng ta liên lạc sau nhé!" Lý tư Bích cười, đứng dậy rồi uyển chuyển bước ra.
Khốn đốn
Số máy gọi đến là của Tăng Thành, Diệp Tri Thu hơi do dự nhưng không thể không nghe máy.
"Tri Thu, em ra khỏi khách sạn thì rẽ phải, tôi đợi em ở bên đường."
Diệp Tri Thu ngạc nhiên nhưng đành khẽ nói "Vâng" một tiếng rồi tắt máy. Cô ngán ngẩm nghĩ, muốn tránh cũng không nổi, giờ cô hay Tăng Thành dù cẩn thận tới đâu cũng vô ích, gặp mặt riêng kiểu này chắc chắn một điều là quan hệ nam nữ không rõ ràng. Nếu là người khác thì cô đã từ chối thẳng thừng nhưng khẩu khí của Tăng Thành từ trước tới nay chưa bao giờ có khái niệm chấp nhận sự cự tuyệt của cô. Hình như cô mới chỉ dám cự tuyệt lời cầu hôn của ông ấy.
Cô ngồi thêm một lúc rồi ra khỏi khách sạn, hướng về phía con đường rạp bóng cây. Bên đường có vài chiếc xe đang đỗ, trong đó có xe của Tăng Thành. Cô mở cửa xe rồi ngồi lên, mùi thuốc phản phất. Tăng Thành dụi điếu thuốc đang hút, tiện tay bật đèn trong xe, ông hỏi: "
"Nếu như thật sự em tin tưởng tôi thì đã không tính đến hạ sách chuyển sang Tín Hòa rồi", Tăng Thành vừa cười vừa nói. Diệp Tri Thu cúi đầu im lặng, ông nói tiếp: "Tri Thu, xin lỗi em. Tôi không có ý khác, chỉ là muốn nhắc nhở em thôi. Sự tận tâm và nhiệt tình với công việc của em không thể chê vào đâu được, nhưng nếu đầu tư vào công việc quá mức sẽ khiến em rơi vào giữa mâu thuẫn của hai vợ chồng ông Thẩm và bà Lưu. Đó là việc đại kỵ của người làm quản lý chuyên môn. Gần đây ông Thẩm rất hay đến khu dự án nên tôi ít nhiều cũng biết ý đồ của ông ta". Diệp Tri Thu vội đáp lời: "Không, ông đừng nói với tôi những điều như vậy, dù tôi nghe được điều gì, tôi cũng không nói lại cho Tổng giám đốc Thẩm đâu. Làm việc ở Tín Hòa tôi rõ, tôi sẽ không làm những nhiệm vụ ngoài khả năng và trách nhiệm của mình".
Tăng Thành gật đầu rồi nói: "Làm ở các doanh nghiệp tư nhân mà giữ được điều đó quả không dễ, thôi để tôi đưa em về". Tăng Thành khởi động xe, nhìn về phía trước, nói với giọng bình thản: "Ngoài ra, tôi hy vọng lần này em đừng cố chấp như vậy nữa, nếu có việc gì cần tôi lộ diện thì cứ nói. Em nhất định không được coi lời cầu hôn kia là một gánh nặng. Tôi chỉ đưa cho em sự lựa chọn, còn đối với em, cuộc sống quả thực c