Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
òn vô vàn những điều có thể, tôi sẽ hiểu sự lựa chọn của em".
Vô vàn những điều có thể? Lựa chọn? Liên tưởng tới những điều mà vừa nãy Lý Tư Bích nói, cô khẽ mỉm cười. Cô không thể tự tin như Lý Tư Bích và cũng biết rằng sự lựa chọn của mình không nhiều. Ban đầu, khi muốn có hai mươi vạn tệ để mua nhà, cô chỉ còn một khả năng, đó là đặt tiền đồ của mình vào doanh nghiệp mà mình chẳng coi ra gì.
Nếu cô không muốn làm ngành này thì cũng chẳng có đường lui. Hơn nữa, bao nhiêu việc trước mắt đều chứng tỏ cô muốn làm tốt công việc của mình trong hai năm, mong lập thành tích để mưu cầu cho con đường phát triển đã trở nên mơ hồ. Các doanh nghiệp thời trang ở khu vực này rất nhiều, nếu cô có ý muốn nhảy bổ làm thì không hề khó, nhưng cô không muốn giẫm vào vết xe đổ của Lộ Dịch, khiến con đường phía trước càng ngày càng bó hẹp.
Còn trong tình cảm, Hứa Chí Hằng đă trở thành người hết sức quan trọng với cô. Lúc bối rối nhất, cô chỉ lựa chọn cách lao vào vòng tay anh, mà vòng tay ấy đã thành công trong việc dỗ dành, an ủi cô.
Tăng Thành lái xe về hướng nhà cô thuê, suốt dọc đường hai người đều im lặng. Đến cổng khu chung cư, Diệp tri Thu đợi xe dừng hẳn, cô tháo dây an toàn ra rồi xuống xe, quay đầu lại nói: "Tổng giám đốc Tăng, tôi cảm thấy ông nên toàn tâm toàn ý dành tình yêu thương cho vợ mình, tôi và ông không hợp nhau. Ông hãy quên những lời nói hôm trước đi, được không?"
Tăng Thành khẽ lắc đầu, mỉm cười: "Tri Thu à, em bao giờ cũng suy nghĩ nhiều quá, em lên nghỉ ngơi cho sớm đi nhé!".
Hứa Chí Hằng từ phía khu đỗ xe của tòa nhà bên cạnh đi đến, thấy Diệp Tri Thu từ chiếc Audi đi ra, rồi cúi đầu đi vào khu chung cư. Anh đang định gọi cô thì thấy người đàn ông từ phía cửa lái của chiếc xe đó bước xuống, đó là một người đàn ông gầy yếu. Người ấy đứng đó, tay để lên cánh cửa xe, nhìn về phía màn hình LED ở phía bên kia đường, bộ dạng như đang nghĩ ngợi gì đó. Anh nhận ra đó là Tăng Thành. Lúc này trên màn hình LED đang chiếu hình ảnh hạnh phúc của Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh. Tăng Thành xem xong một lượt mới vào xe nổ máy.
Hứa Chí Hằng thấy bộ dạng của Tăng Thành như thế, anh biết chủ nhân của lời cầu hôn đọt ngột kia là ai. Anh không ngờ, hôm ở Triển lãm Quốc tế, Diệp Tri Thu đã cố tình giới thiệu anh với Tăng Thành như vậy mà ông ta vẫn mở lời cầu hôn cô. Từ hai hôm trước, sau khi từ quán bar về, cô hoàn toàn không đá động đến việc này, anh cũng cảm thấy đó là việc riêng của cô nên không muốn hỏi thêm. Bây giờ xem ra, điều đó không đơn giản chỉ là một lời cầu hôn đã bị cự tuyệt trong quá khứ.
Hôm nay, sau khi ăn xong bữa trưa, anh đã đưa Diệp Tri Thu về khách sạn, cô nói ông chủ muốn hẹn cô ra bàn chút việc. Lúc đó, trông cô có vẻ hơi mệt mỏi, chỉ nói chắc chắn ông ta sẽ làm khó cô việc gì đó, nhưng cô phải đến cho có lệ.
Hứa Chí Hằng ngạc nhiên nói: "Nếu theo cách nói của em thì ông ta làm bên bất động sản, hà cớ chi lại can thiệp vào việc của bên công ty thời trang?"
Diệp Tri Thu cười khổ: "Có thể anh đã quen với cách làm việc của các giám đốc chuyên môn bên công ty mình rồi. Tuy nhiên, thói quen làm việc của các doanh nghiệp thời trang ở đây là vậy. Tín Hòa là của vợ chồng họ, làm gì có chuyện phân rạch ròi của anh hay của tôi".
"Cũng có thể hiểu được, anh trai anh là một ông chủ rất coi trọng việc đó, quản lý từ những việc nhỏ nhất. Anh đoán, cấp dưới cũng phải cố gắng thích ứng với cung cách làm việc của anh ấy." Anh dừng xe trước khách sạn, vuốt nhẹ tóc cô rồi nói tiếp: "Nếu như em không thấy có hứng thú với công việc thì đừng ép mình quá".
Diệp Tri Thu cũng cười, cô nói: "Em không kỳ vọng vào ông chủ, mà chỉ có thể thuyết phục mình rằng, đừng làm gì đến mức thất vọng. Anh yên tâm, sẽ không đến nỗi quá buồn chán đâu".
Thế mà lúc này, người đưa cô về lại là Tăng Thành, Hứa Chí Hằng thấy buồn bực trong lòng.
Từ trước tới nay, đường tình của anh vốn rất thuận lợi, chưa bao giờ có trải nghiệm mình là một trong nhiều sự lựa chọn của các cô gái. Giờ nhìn theo hướng chiếc Audi vừa đi mất, anh phải thừa nhận đây là một đối thủ mạnh của mình.
Sau khi bị tra tấn bởi ba cuộc nói chuyện khá căng thẳng, Diệp Tri Thu rất mệt, cô tẩy trang, tắm rửa, rồi mặc quần áo ở nhà. cô cũng không muốn mang sổ ghi chép ra làm khổ mình thêm nữa, nên thất thần ngồi dựa vào sofa. Nghe tiếng chuông cửa, cô ra mở, Hứa Chí Hằng hai tay cho ra phía sau, cười nói với cô: "Em đoán sẽ thích đồ trên tay nào của anh?"
"Tay trái", cô tiện miệng nói.
Hứa Chí Hằng đưa tay trái ra, là một bó hồng đỏ thắm. Diệp Tri Thu vui vẻ nhận lấy, cô nói: "Thế tay phải còn có niềm vui bất ngờ nào khác không anh?"
"Nếu như em đang đói thì đây cũng có thể coi là niềm vui bát ngờ nữa." Anh lại đưa tay phải ra, đó là một túi nilon. Diệp Tri Thu đón lấy, mở ra xem, hóa ra là bánh trứng mật ong và chè đậu đỏ. Đã có lần cô chỉ cho anh món ăn này ở một cửa hàng nằm mãi trong hẻm sâu, chính là món khoái khẩu của cô.
Cô reo lên vui sướng: "Lâu lắm rồi không được ăn món này, đúng lúc em đang đói". Đương nhiên, cũn