Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
nh được".
"Chị nói giống hệt anh Hướng Viễn, giờ anh ấy đã có bạn gái, cũng không thèm quan tâm tới em nữa, em chán lắm!".
"Em cứ chăm chỉ làm việc, duyệt mẫu thu đông nhanh lên một chút, có việc làm là sẽ hết thời gian để chán thôi mà".
Thẩm Tiểu Na chán nản với lời khuyên này, nhưng Diệp Tri Thu cũng chả thèm quan tâm tới cô nàng mà vẫn nhìn các mẫu thiết kế. Cô thừa nhận, Lộ Dịch có tài, có con mắt nhìn hơn mấy nhà thiết kế kia, nhưng tiếc là sau khi rời Tố Mỹ, anh ta chưa tìm được mảnh đất phù hợp để phát triển.
"Thu Thu, chị có đi Hồng Kông xem Tuần lễ Thời trang không? Em đã đặt vé máy bay và phòng rồi."
Cô lắc đầu nói: "Em đưa các nhân viên thiết kế đi đi, cuối tháng chị đến Thẩm Quyến xem triển lãm là được rồi".
Trước kia khi còn làm việc ở Tố Mỹ, năm nào cô cũng đi Hồng Kông một hoặc hai lần, nhưng mục đích chính không phải là xem Thiết kế Thời trang,mà là tham khảo cách thức triển lãm của họ, như bố trí gian hàng, thiết kế các khoảng trống và phương thức kinh doanh. Nhưng những việc đó giờ tạm thời chưa cần thiết với Tín Hòa, hơn nữa, Lưu Ngọc Bình khống chế chi phí công tác khá chặt, cô cũng không thích ồn ào trong những việc như thế này.
Diệp Tri Thu nhìn Thẩm Tiểu Na ra khỏi phòng làm việc mà lắc đầu ngán ngẫm, cô bé này đúng là đơn giản quá, không thấy được cách nghĩ của mẹ mình.
Lưu Ngọc Binh đương nhiên không tin vào năng lực của ông Châu Cô tự hào về thành tích trong Hội chợ đặt hàng của mình. Cách làm tiếp theo của Lưu Ngọc Bình cũng không làm cô ngạc nhiên. Những ví dụ về việc lấy yếu thắng mạnh của các doanh nghiệp thời trang tư nhân ở đây rất nhiều, các ông bà chủ vẫn có thói quen kìm hãm quyền lực của người giỏi dưới quyền mình, cũng không sợ họ khi nắm được quyền lực sẽ khó khống chế. Lưu Ngọc Bình không yên tâm khi giao cả mạng lưới tiêu thụ vào tay cô, trước sau cũng tìm lý do dùng Phó tổng quản lý Châu hoặc một người khác để hạn chế cô.
Điều mà Diệp Tri Thu thắc mắc, chính là Lưu Ngọc Bình chỉ nghe những lời đồn thổi, thậm chí còn chưa đến tìm chứng cớ xác thực đã bắt đầu phòng bị cô thì đúng là quá thiển cận.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, mãi cũng chỉ có thể kết luận một điều là vợ chồng ông bà chủ và cô chưa kịp thiết lập được lòng tin cần thiết cho nhau; nguyên nhân mà cô chuyển sang Tín Hòa chính là tiền, mà Lưu Ngọc Bình tìm cô vì muốn giải quyết khó khăn cấp bách trong kinh doanh, khi tình hình ổn định trở lại thì kiểu hợp tác mùa vụ này bắt đầu có rạn nứt.
Bất kể là tin đồn có liên quan tới Tăng Thành hay Địch Á đều làm cô phiền lòng, nhưng cái hiểm của nó chính là ở chỗ ngay cả khi cô oan hơn Đậu Nga (1) thì cũng không thể xông ra cầu tuyết tháng Sáu để minh oan cho mình được. Ngược lại, làm như vậy chỉ khiến mọi thứ thêm trầm trọng mà thôi.
Trên thực tế, cô cũng không còn quan tâm xem ông bà chủ nghĩ như thế nào. Từ lần uống rượu phải nhập viện đó, cô đã bắt đầu có ý thức hơn về vấn đề chuyển đổi công việc. Có điều, cô vẫn quyết tâm một điều rằng, ngay cả khi những ngày làm việc ở Tín Hòa có bất công và ấm ức đến mấy thì vẫn phải làm việc cho đến nơi đến chốn, coi như xứng đáng với hai mươi vạn tệ kia, chỉ cần ông bà chủ không có động tĩnh gì thì cô cũng sẽ ngồi im quan sát, rồi tìm cơ hội sau.
Khoảng thời gian này là những ngày ngọt ngào nhất của Diệp Tri Thu và Hứa Chí Hằng.
Đến tầm trung tuần tháng Bảy, cái nóng nhất của mùa hè nơi đây đã tới, Hứa Chí Hằng đưa Diệp Tri Thu và vợ chồng Vu Mục Thành đi du lịch, họ đến khu du lịch ở một huyện gần đó nghỉ ngơi. Nơi đó nằm ngay cạnh một hồ lớn, có rất nhiều cua và cá nước ngọt, thời điểm này là mùa hoa sen, gió làm lay động những khoảng hoa trắng hồng, cùng với mầu xanh mướt, cảnh đẹp tuyệt vời.
Đến tối, họ cùng nhau đến nhà hàng ven hồ ăn cơm. Nhà hàng này, nhìn bên ngoài giống như hình một con thuyền, bốn góc đều treo đèn lồng đỏ, các món ăn được đưa tới rất nhanh, toàn là các đồ tươi ngon, lại có cả các món làm từ thảo dược như hạt sen, củ ấu. Tất cả cửa sổ dài đều được mở hướng ra phía mặt hồ. Mặt hồ phản chiếu bóng núi, trăng thanh gió mát, cảnh vật khiến lòng người không có men rượu mà đã chếch choáng say.
Hứa Chí Hằng cười nói: "Các món ở đây hơi giống món ăn trên du thuyền của vùng Hàng Châu, Vô Tích". Anh quay sang Diệp Tri Thu, nói tiếp: "Thu Thu, đến mùa thu, lúc nào rảnh thì mình qua đó ăn cua nhé!"
Phục vụ mang tới một đĩa cá chim hấp. Tạ Nam đột nhiên che miệng chạy vội vào nhà vệ sinh. Diệp Tri Thu cũng tất tả đi theo. Tạ Nam khom lưng trước bồn cầu, hình như đang muốn nôn, Tri Thu chạy đến đỡ Tạ Nam, ân cần hỏi: "Chị không sao chứ?".
Tạ Nam đỏ mặt lắc đầu rồi đứng thẳng dậy nói: "Ngại quá, chị đang nghén ấy mà. Cứ tưởng chỉ buổi sáng mới buồn nôn thôi, không ngờ lúc nãy ngửi thấy mùi tanh đã không chịu được rồi. Một lát là lại bình thường ngay thôi".
"Chúc mừng chị!", Diệp Tri Thu cười nói tiếp: "Thảo nào trên đường Chí Hằng nói Mục Thành hôm nay lái xe cẩn thận khác hẳn mọi khi".
"Hi, anh ấy làm quá lên đấy, không cho chị lái xe đi làm, lại cứ nhất quyết phả