Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1554 lượt.
chàng da đen đang nhảy lên tung bóng về phía rổ. Hứa Chí Hằng hô to cổ vũ. Nhìn khuôn mặt hào hứng của anh, cô cũng cười, lòng thầm nghĩ: Thôi được, đây là sự lựa chọn của mình, cứ thế đã. Cô cũng từng có kế hoạch, nhưng kế hoạch ấy cuối cùng lại thay đổi, giờ chỉ có thể để mọi chuyện đến đâu hay đến đó thôi.
Các doanh nghiệp thời trang ở khu vực này tuy nhiều nhưng quy mô không lớn, hiếm có doanh nghiệp nào táo bạo tổ chức hoạt động công khai mà không liên quan đến việc tiêu thụ sản phẩm. Lần này, hội nghị do Tố Mỹ tổ chức có mời các chuyên gia đã khiến mọi người ngưỡng mộ và chú tâm tới, thêm vào đó là những tin đồn xung quanh việc cải tạo khu thành cũ, nên rất nhiều doanh nghiệp đang phải đối đầu với nguy cơ tìm địa điểm sản xuất mới. Hoạt động của Tố Mỹ đã gây chú ý rất lớn trong giới, đến kỳ hội nghị, hầu hết các đơn vị được mời đều không chỉ đi một người. Lúc Diệp Tri Thu đến khu dự án thì bãi đỗ xe đã chật cứng, cô đành xuống ven đường rồi đi bộ vào.
Chương trình của hội nghị được bố trí rất chu toàn, đầu tiên là những hình ảnh quảng bá khu công nghiệp Tố Mỹ, hình chiếu khoảng mười lăm phút, chất lượng hình ảnh tốt, một phần đã được Tăng Thành công bố trên truyền hình và một phần là khung cảnh hiện trạng xây dựng, những hình ảnh đó đều có sức ảnh hưởng lớn. Ông Thẩm Gia Hưng ngồi cách Diệp Tri Thu không xa, sắc mặt ngày càng khó coi, rõ ràng ông ta đang chịu áp lực rất lớn, thỉnh thoảng còn quay sang thì thầm gì đó với Lưu Ngọc Bình.
Sau đó các vị lãnh đạo và chuyên gia lần lượt lên phát biểu. Các vị lãnh đạo phát biểu rất hàm súc và đặc biệt nhấn mạnh ưu thế phát triển của những tập đoàn thời trang. Các chuyên gia phân tích viễn cảnh phát triển của Tố Mỹ trong việc kết hợp phát triển công nghiệp và thương nghiệp. Nhưng điều Tăng Thành mong muốn không chỉ dừng ở việc nhận được sự ủng hộ của họ, vì vậy ông tiếp tục phát biểu về sự phát triển của ngành công nghiệp thời trang trong nước và các hình thức kinh doanh mới. Mọi vấn đề ông nêu ra đều rất rõ ràng và có ý nghĩa.
** NBA: là chữ viết tắt của National Basketball Association, là giải bóng rổ nhà nghề dành cho nam tại Bắc Mỹ Sau hội nghị là đến chương trình đưa quan khách đi tham quan khu công nghiệp. Những nhân vật khách mời có xe riêng thì tự đi theo đoàn, còn những vị khác thì lên xe chuyên phục vụ tham quan. Diệp Tri Thu không có ý đi xem đất đai, cô đứng trước cửa Trung tâm Hội nghị, đợi mọi người đi bớt rồi bắt taxi. Khi vừa đi ra ngoài thì nhận được tin nhắn của Hứa Chí Hằng: "Thu Thu, hội nghị xong chưa? Anh gọi cho em mãi mà không được".
Cô gọi điện lại cho anh và nói: "Chí Hằng, em vừa trong hội nghị ra, bên trong không có tín hiệu".
"Em đợi ở đó, anh cũng vừa tan ca. Giờ anh đến đón em ngay, tí nữa sẽ đưa em đi một nơi."
Diệp tri Thu mỉm cười, tắt di động, vừa quay lại đã thấy Tổng giám đốc Uông bên Địch Á đi tới, hai người ở khoảng cách gần tới mức cô không thể nào tránh đi được.
Tổng giám đốc Uông cười nói: "Tiểu Diệp,trùng hợp quá! Mấy lần gọi điện mà cô đều nói là không có thời gian, chẳng bằng hôm nay ngẫu nhiên gặp mặt nhỉ!".
"Tổng giám đốc Uông khách sáo quá!".
"Tiểu Diệp, mọi người ai cũng vậy, người tốt không nói lời xấu, cô làm việc ở Tín Hòa giờ cũng không vui vẻ gì, nếu có hứng thì chuyển sang nơi khác làm xem sao? Với khả năng của cô, chỉ cần môi trường làm việc thích hợp thì sẽ có thành tích đáng nể."
Diệp Tri Thu không ngờ, giữa thanh thiên bạch nhật mà ông ta lại nói trực tiếp như thế. Cô mỉm cười và nói: "Tổng giám đốc Uông, bây giờ nói việc này e là không tiện".
"Đó là đương nhiên, có điều hẹn cô thì cô nhất định không chịu gặp, nên tôi đành dùng hạ sách này", ông ta cười nói.
Diệp Tri Thu hiểu rất rõ, hạ sách của ông ta không chỉ có thế, những tin đồn cô muốn nhảy việc cũng từ miệng ông ta mà ra để gây hiểu lầm trong mối quan hệ giữa cô và Tín Hòa. Có điều, cô cũng không muốn đem việc đó ra tính toán, nên nói: "Tổng giám đốc Uông, xin thứ lỗi, tôi vẫn còn hợp đồng với Tín Hòa... ".
"Tiểu Diệp, tôi là người thô lỗ, thôi thì lần này nói thẳng nhé! Nếu cô muốn tới Địch Á thì hợp đồng của cô với Tín Hòa để tôi xử lỳ, đảm bảo sẽ không gây khó dễ cho cô. Ngay cả về chế độ đãi ngộ... ".
Diệp Tri Thu vội ngắt lời: "Tổng giám đốc Uông nói nhanh mà làm cũng nhanh, có điều ở đây thực sự không tiện để nói những điều này."
Nghe Diệp Tri Thu nói thế, ông ta mới chịu chuyển chủ đề: "Tiểu Diệp, việc kinh doanh thời trang hè của công ty bên cô rất tốt, các đại lý có phản ảnh khiến chúng tôi thực sự bị áp lực".
"Tổng giám đốc Uông, đó chỉ là vấn đề định vị có chính xác hay không thôi. Thực ra Tín Hòa và Địch Á đều như nhau, mục tiêu đều hướng tới phục vụ khách hàng từ hai mươi đến bốn mươi tuổi, điều này gây khó khăn lớn cho việc thiết kế và kinh doanh". Cô cười rồi nói tiếp: "Hiện giờ chúng tôi chỉ mới thử kinh doanh theo phương thức phân rõ từng loại khách hàng theo độ tuổi. Xem ra, phản ứng của thị trường rất tốt".
Tổng giám đốc Uông ngạc nhiên vì rõ ràng cô vừa tỏ ý muốn né tránh