Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.
ô vui vẻ nói vậy bất giác khuôn mặt lộ vẻ tiếc nuối. Anh biết cô đang nhớ đến nó: “Anh tin mình sẽ tìm được Bò sữa”.
Bỗng chốc cô mở to mắt: “Thật sao anh?”.
“Từ khi Bò sữa bị lạc đến giờ, anh đã tìm bằng mọi cách rồi. Dán giấy tìm chó lạc, thông báo thưởng nhiều… nên người ta thấy chắc chắn sẽ báo chúng ta. Nhưng lâu rồi không thấy tin gì anh nghĩ nó đã được ai đó tốt bụng nuôi, mà người ấy lại không biết chúng ta đang tìm nó. Anh sẽ vẫn tiếp tục tìm”.
“Ông xã à, em xin lỗi…” Cô bá lấy cổ anh xúc động nói.
“Hả?”.
“Em cứ nghĩ anh chẳng quan tâm đến việc ấy nữa”.
Anh hôn cô gấp gáp như muốn hút hết ô xy trong hơi thở của cô: “Trước khi em sinh con trai cho anh thì anh chỉ có mỗi cậu con trai là Bò sữa thôi. Sao anh không nhớ nó được?”.
Tai cô đỏ bừng lên.
Thiếu Hàng cười cười và buông cô ra, rồi tìm một tấm ảnh trên máy tính cho cô xem: “Hôm Bò sữa đi lạc có đeo sợi xích này”.
Sợi xích này có một miếng đồng nho nhỏ cô tháo từ chùm chìa khóa ra, hình bươm bướm khá đẹp mắt.
“Con yêu, con về đây với ba mẹ đi!”. Gia Ưu nhìn tấm ảnh hét toáng lên.
Chú chó nằm trên bàn sợ chết khiếp, người run bần bật, lấy hết can đảm lê từng bước đến cạnh Thiếu Hàng, rồi phủ phục trong lòng anh rên ư ử.
Ngắm nhìn những tấm ảnh mình chơi đùa với Bò sữa rất lâu chẳng muốn tắt máy, cũng chẳng buồn để ý đến chú cún kia.
Thiếu Hàng xoa xoa đầu chú cún ra chiều thông cảm.
“Xoảng xoảng…”.
Trong phòng ngủ có tiếng gì rơi xuống đất, không nhìn cũng biết hai chú chó kia chơi đùa va phải cái gì rồi.
Thiếu Hàng ôm lấy chú cún bước sang ngó nghiêng, mãi sau mới quay lại.
Gia Ưu tắt máy tính với vẻ lưu luyến rồi bước ra phòng khách. Thấy anh ngồi quay lưng lại, cúi đầu không biết đang làm gì liền đi đến hỏi: “Va phải cái gì hả anh? Để em dọn cho!”.
Thiếu Hàng quay đầu lại, cô nhìn thấy rõ cái ở trong tay anh, ngẩn người ra: “Sao lại là cái này? Anh tưởng hôm ấy em vứt rồi chứ?”.
Nói rồi mà mặt anh vẫn đăm chiêu khó hiểu.
Lòng cô hoang mang, ngập nhừng nói: “Sao lại vứt ạ, em giữ bao năm nay mà. Tuy bị hỏng tiếng nhưng vẫn còn đẹp, em định mang đi sửa”.
Anh nhìn cô rồi nói: “Sao không bảo anh sửa?”.
Bỗng chốc, cô cứng cả họng, vì đó chỉ là cái cớ chứ có phải thật đâu. Hộp nhạc chết tiệt này luôn trở thành tử huyệt của hai người, hễ động đến là bế tắc dù trước đó hai người đang rất vui.
Không rõ hộp nhạc ấy ẩn chứa chuyện gì giữa anh và cô em gái. Cô giữ lại đơn thuần chỉ vì phản ứng dữ dội của anh ngày hôm ấy. Cô nghĩ, chắc có ý nghĩa gì đó đặc biệt. Cô nhận ra vấn đề phức tạp hơn khi Trương Quần nói anh làm nó. Nghĩ lúc Thiếu Hàng hỏi đã nghe bản nhạc trong ấy chưa lòng cô lại thoáng chút ghen tị. Chắc lại là bài hát tỏ tình, yêu đương gì đó. Thực lòng, cô chẳng muốn hỏi han nhiều, cô cười lấp liếm rồi hỏi anh: “Sửa được không hả anh?”.
Anh vội cất hết mọi biểu cảm thoáng lộ ra lúc nãy, nhìn nhìn rồi nói: “Được, có điều phải xem em có muốn sửa hay không”.
Cô lấy làm lạ, cố ra vẻ trấn tĩnh: “Thế thì anh sửa đi”.
Cả đêm ngủ chập chờn, cô giật thót mình vì khuôn mặt xanh xao, mắt thâm quầng ở trong gương. Cô lặng lẽ đánh răng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Đóa. Cô vội nhổ hết bọt kem trong miệng thò đầu ra hỏi: “Cậu vừa về à?”.
Tiểu Đóa mệt mỏi gật đầu.
Gia Ưu không hỏi nhiều, định rụt đầu vào đánh răng tiếp thì thoáng thấy Thiếu Hàng quần áo chỉnh tề đi ra, khuôn mặt cũng lừ lừ, mệt mỏi. Chắc anh biết nên ăn xong vào phòng đọc lấy cặp kính râm đeo vào.
Không khí buổi sáng thật ngột ngạt, ba người ai ai cũng ngổn ngang trăm mối bên lòng.
Buổi họp sáng thứ hai diễn ra như thường lệ. Gia Ưu bị phân tán tư tưởng suốt, đành phải pha cốc cà phê đen cho tinh thần tỉnh táo. Trưởng ban hỏi đến việc tuyên truyền đến đâu rồi cô chỉ trả lời cho qua.
Họp xong, về phòng cô thấy Tiểu Đóa đang tìm mình trên mạng. Hóa ra tối qua Tiểu Đóa không về là đi giúp đỡ Trung tâm hỗ trợ chó mèo hoang. Người phụ trách trung tâm là một phụ nữ ngoài năm mươi, thấy Đóa yêu mến động vật nên muốn mời tham gia phụ giúp một tay.
“Tớ định dọn đến đó, sẽ tiện chăm sóc chúng hơn”. Tiểu Đóa quyết.
“Cậu định chỉ làm việc đó thôi à? Kinh tế thì sao?” Tuy biết Đóa là người theo chủ nghĩa lý tưởng, nhưng cô thấy vẫn phải nhắc nhở sự thật phũ phàng này. Chăm sóc chó mèo lang thang là lao động nghĩ vụ, không những phải bỏ tiền mua đồ ăn thức uống cho chúng mà còn phải đưa chúng đến bác sĩ thú y, tiêm phòng…
Rất cần một nguồn chi tiêu lớn, không có tiềm lực kinh tế thì không trụ được.
Có lẽ cô lo xa quá. Đóa ngẫm nghĩ rồi nói: “Tớ sẽ tiếp tục dịch kiếm tiền, và rất muốn rủ thêm nhiều người tham gia”.
“Ừ, đó cũng là cách hay!” Mắt cô lóe lên lấp lánh, xúc động nói: “Đóa à, tờ có ý này nhé!”.
“Ý gì cơ?”.
Gia Ưu vội cầm lấy điện thoại gọi cho cô: “Lần trước tớ nói với cậu về việc tham gia chương trình đối thoại Dao Dao, cậu còn nhớ không? Cậu nghe lời tớ tham gia đi. Nếu cậu muốn nhiều người tham gia thì đây là cơ hội tốt đây”.
Tiểu Đóa hiểu ra vui vẻ nói: “Ừ nhỉ, sao trước tớ