Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1387 lượt.

không nghĩ ra nhỉ? Cám ơn cậu đã nhắc nhở!”.
“Tớ còn có ý hay hơn nữa cơ”, đầu óc Gia Ưu thật nhanh nhạy: “Tớ đang làm chương trình liên quan đến động vật lang thang, định kết hợp với Dao Dao. Lát nữa tớ sẽ nói chuyện cụ thể với cô ấy, nhân tiện nói luôn cả việc này”.
“Ừ, tớ đợi tin cậu”.
Gia Ưu nói là làm, gác điện thoại xong lập tức gọi Dao Dao và Đàm Áo họp bàn thống nhất ý kiến.
Kế hoạch trình lên đã được duyệt.
Trong kỳ phát sóng mới nhất của Dao Dao, khách mời sẽ là An Tiểu Đóa và Trì Gia Hảo. Hai người sẽ cùng nhau kêu gọi cộng đồng xã hội quan tâm đến động vật lang thang.
Sau khi Đài bố trí hai người quay phim tuyền truyền xã hội. Hai người mặc đồ đi làm thường ngày, nhưng vì cả hai đều đẹp, dịu dàng nên gây ấn tượng mạnh với mọi người. Lũ chó, mèo gầy ốm tong teo, mình đầy thương tích cứ quấn lấy hai người làm cho khán giả phải ngạc nhiên.
Được Đài ủng hộ, kế hoạch đã thành công, nhất là trên mạng rất mạnh, hai nhân vật chính là Gia Hảo và Tiểu Đóa được khán giả chú ý đặc biệt.
Nhưng, cũng chính vì thế mà Gia Ưu đã gặp rắc rối.
Từ khi khởi động chương trình quan tâm đến động vật lang thang, thời gian trôi qua rất nhanh. Ngày nào cô cũng đi sớm về muộn, một tuần có đến bốn, năm ngày ở bên ngoài, thậm chí đến cuối tuần cũng không chịu nghỉ.
Trời vào hè, có vài trận mưa rào đổ xuống, thời tiết ngày càng oi bức.
Về nhà ba mẹ chồng ăn cơm, mẹ chồng nhìn cô chăm chú rồi lắc đầu: “Hảo à, công việc vất vả phải không con? Trông con gầy đi nhiều quá, lại còn đen đúa thế kia! Lúc trước da trắng mịn màng, đẹp thế! Theo mẹ con quay lại dẫn chương trình đi, ăn cơm xong mẹ sẽ gọi cho Giám đốc Đài Truyền hình”.
“Đừng, đừng mẹ ạ. Con không thấy vất vả, thật mà!” Gia Ưu đang giơ đũa gắp miếng đùi gà nghe mẹ chồng nói vậy tay run run. Thiếu Hàng nhanh chóng giơ bát ra đỡ. Cô quay ra nhìn mẹ chồng: “Cứ đến mùa hè con thấy ăn không ngon nên gầy đi là chuyện bình thường. Mà giờ thời tiết khó chịu thế này, không phải con mà anh Hàng cũng gầy và đen đi đấy thôi”.
“Ở trong phòng thu không sướng hơn à? Con đã có gia đình rồi, khác với những người trẻ tuổi mới ra trường. Đừng có chỉ biết đến sự nghiệp, mà quan trọng hơn là phải biết chăm sóc gia đình”.
“Mẹ yên tâm, con sẽ làm tốt cả hai, mà bọn con đang định thuê giúp việc đấy”.
“Giúp việc chỉ giúp con làm việc nhà thôi, chứ làm sao làm được những việc của người vợ hả?” Bà nói nhẹ nhàng: “Hảo à, với cá tính của con mẹ nghĩ không hợp với nghề phóng viên đâu. Mẹ biết con muốn tìm sự mới mẻ, nên lúc chuyển công tác mẹ đâu có phản đối con. Giờ chơi cũng dừng lại được rồi đấy. Nếu con ngại mở lời với các sếp thì mẹ sẽ nói. Mẹ sẽ thuyết phục được Giác đốc Đài”.
Gia Ưu cúi gằm mặt, im lặng nhìn bát đũa của mình.
“Mẹ à, mẹ để cho vợ con tự quyết định đi ạ”. Thiếu Hàng lên tiếng: “Công việc của con còn bận hơn của cô ấy, một năm có đến hơn nửa thời gian là vắng nhà, cô ấy bận rộn công việc cũng tốt. Nhàn nhã quá lại sinh lắm chuyện, nghĩ ngợi lung tung”.
“Các con đúng là…” Mẹ chồng hồi trẻ rất nghiêm khắc với con trai, nói một là một hai là hai. Giờ lớn tuổi rồi, tính tình cũng dễ dãi nhiều, thấy con trai chiều vợ trong lòng khó chịu lắm nhưng không nói nữa.
Gia Ưu ngước mắt cảm ơn anh, Thiếu Hàng tươi cười gắp một miếng đùi gà vào bát cô.






Quá khứ nhạt phai
Thoáng cái đã đến tháng tám, trời nóng bức, nhiệt độ cao bao trùm toàn thành phố. Gia Ưu xách túi có vài chai nước suối và hai hộp kem đi từ trong cửa hàng 24 giờ bước ra, lóa mắt vì ánh sáng chói chang. Cô mặc áo phông màu trắng, quần bò, chân đi đôi dép lê hiệu Havana, tóc quấn gọn cao bằng chiếc bút chì.
Cô sải bước băng qua đường, đi về phía khu nhà chung cư, chào một cô đang phơi chăn ngoài sân. Sau đó chui vào một căn phòng nhỏ tí ở phía Bắc.
Đóng cửa vào, ánh sáng rực rỡ bên ngoài bị ngăn lại. Cô đặt nước lên trên bàn, lấy một hộp kem cho mình, hộp còn lại đẩy về phía người đàn ông đang quỳ bên ô cửa sổ bé tẹo: “Tôi kiểm tra rồi, xe đã đi cách đây nửa tiếng, bên trong không có động tĩnh gì. Nghỉ chút đi, ăn cái này vào”.
Đàm Áo không làm khách giơ tay ra nhận luôn, căn nhà thuê tạm này không có điều hòa, chiếc quạt con cóc đang chạy ì ạch. Nhìn qua biết ngay là đồ cổ lỗ sĩ, có từ lâu lắm rồi. Thời tiết này cái quạt ấy gần như không có tác dụng, ngồi chưa được tiếng đã thấy nóng nực chẳng khác gì đang ở trong lò nướng. Cả người toát mồ hôi, chảy ròng ròng.
Gia Ưu nhướn mày hỏi: “Có chuyện ấy sao?”.
“Lại không nữa! Chắc cô không biết cậu ấy bủn xỉn thế nào đâu nhỉ?” Đàm Áo vui mừng khôn xiết khi nghĩ đến những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường. “Tôi còn nhớ, ngày hôm ấy mấy học sinh nam chúng tôi ra sân đá bóng, có một người bị đau bụng nên chạy biến đi. Vừa hay thấy Thiếu Hàng đi ở cung Thiếu nhi ra nên tóm ngay thế chân. Nhưng cũng chỉ đá được nửa trận thầy giáo lại gọi cậu ấy đi mất, quên cả cầm cặp, nhờ tôi bảo Gia Ưu mang về. Tiếc là hôm ấy Gia Ưu không đi học nên tôi


XtGem Forum catalog