XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.

rước thôi cô còn dừng lại trong niềm vui mất và được, nhưng giây phút sau lại xảy ra việc khiến cô chẳng biết phải làm sao. Phía trước rối loạn nên mọi người vội vã lùi hết về phía sau. Cô mải mê nhìn điện thoại không để ý đến sự việc xảy ra. Một bác lớn tuổi đứng đằng trước đã giẫm lên chân cô một cái rõ mạnh.
Trong khu du lịch đông đúc, chật chội này thường xảy ra những chuyện như vậy nên chẳng có gì là lạ. Bác ấy quá béo nên cái giẫm ấy gần như dồn cả sức nặng của cơ thể gần một tạ lên chân cô. Lại giẫm vào đúng vết đau cũ khiến cô thấy đau buốt lên tận đỉnh đầu, cô thất thanh kêu lớn và lấy sức đẩy bác ấy ra. Điện thoại đang cầm trong tay rơi xuống đường đá trong khung cảnh hỗn loạn, phần pin điện thoại bắn tung xuống sông.
Đợi đến khi hoàn hồn lại, người nhễ nhại mồ hôi thì chàng trai đưa cho cô phần còn lại của điện thoại. Cô buồn bực mãi.
Chuyện ấy cũng đặt dấu chấm hết cho chuyến du lịch ở thị trấn Ô.
Hướng dẫn viên đỡ cô, chân thấp chân cao quay về ô tô. Cô vội đòi quay lại Hàng Châu. Cũng may bên cạnh có gia đình bốn người đang thuê một chiếc xe con quay về. Cô đi cùng họ. Hai đứa con của họ còn nhỏ nên trên đường đi vừa giành nhau lại vừa khóc lóc làm đầu cô như sắp nổ tung ra. Chân không duỗi thẳng ra được nên gót chân càng đau nhức dữ dội.
Cô vội cầm điện thoại lên: “Em chưa kịp xem thì bị rơi mất pin”.
Cô thấy lúng túng khi nhìn thẳng vào mắt anh, vội nhìn lảng ra chỗ khác thì nghe anh nói: “Về phòng đã”.
Cô khẽ khàng “vâng” một tiếng rồi cắm cúi bước. Hai người, người trước người sau đi vào trong thang máy, im lặng. Không gian chật hẹp, hơi thở gần như rất gần nhưng trái tim thì xa nhau vời vợi.
Ra khỏi thang máy là hành lang dài tăm tắp. Cô đi chầm chậm lại, cũng là không muốn để cho anh nhìn thấy bộ dạng của mình. Cô gắng đi thẳng lưng để bước chân trông tự nhiên hơn. Đi chưa được bao xa mồ hôi đã ra ướt đẫm lưng.
Không nói câu nào Thiếu Hàng liền bế thốc cô lên và sải bước đi thẳng.
Nép vào bờ ngực vững chãi, rắn chắc của anh, sóng lòng cô trào dâng, xúc động vô cùng. Trước kia anh cũng thường bế cô, giờ đây cái cảm giác xúc động ấy nó vừa xa lạ, lại vừa thân quen.
“Anh, tới rồi… phòng 1516”. Cô khe khẽ nhắc anh.
Thiếu Hàng đặt cô xuống, cầm lấy chìa khóa phòng cô đưa mở toang cửa ra. Rồi anh bế cô đặt lên trên giường, sau đó mới ra ngoài mang hành lý vào.
“Em có mang theo dầu không?”. Anh hỏi.
Cô lướt nhìn chai dầu để ở trong ngăn kéo táp đờ luy. Anh hiểu ý vội bước đến lấy.
“Để em tự xoa cũng được”. Cô giơ tay ra.
Anh mặc kệ, quỳ xuống dưới đất cần mẫn xoa dầu lên chân cô rồi day rất nhẹ nhàng.
Loại dầu này thật hiệu nghiệm, vừa bôi đã thấy man mát và rồi cơn đau giảm rõ rệt. Cô nhìn chăm chú cạp lông mày rậm: “Em đỡ rồi, cảm ơn anh!”.
Anh dừng tay đứng dậy đi vào trong phòng tắm.
Nhân cơ hội ấy Gia Ưu tranh thủ đọc tin nhắn. Nội dung chủ yếu là anh sẽ đến. Có lẽ Tiểu Đóa cho anh địa chỉ, cô chăm chăm để ý đến thời gian gửi. Trước 3 giờ chiều.
Đợi anh ra cô quyết định nói thẳng: “Anh vẫn chưa nói lý do tại sao lại đến đây?”.
“Trước đó anh nhận lời đi chơi với em rồi còn gì?” Anh cúi người lục tìm gì đó, không buồn quay đầu lại: “Cuối tháng rồi bận quá không có thời gian, giờ rảnh rồi anh thực hiện lời hứa đấy thôi”.
Cô muốn hỏi thêm, nhưng anh đã cầm quần áo đi vào phòng tắm, lát sau nghe tiếng nước chảy ào ào. Hết cách, cô đành ngồi yên chờ đợi. Cô từng nghĩ nếu Thiếu Hàng quay lại tìm, yêu cầu giải thích thì mình phải nói thế nào để giữ lại anh ấy bên mình. Nói thế nào, làm cái gì… cô đều đã nghĩ tới hết. Nhưng có nghĩ nát óc cô cũng không thể nghĩ ra tình huống ngày hôm nay. Bộ dạng chẳng buồn nói gì của anh, chỉ có sắc mặt mệt mỏi và người đầy bụi đường. Giờ giống hệt như hồi hai người sống với nhau, cô luôn là người nói mãi không thôi.
Nhưng có một số việc giống như một rãnh sâu đào giữa hai người, vờ quên đi hoặc coi như không nhìn thấy đều không phải là cách hay. Có lẽ Quan Thiếu Hàng muốn được quay lại những năm tháng xưa, nhưng cô không thể đóng giả được nữa rồi.
Sự thật đã được phơi bày, dù kết quả thế nào cũng vẫn phải đối mặt.
Cô nghĩ mãi không ra. Thiếu Hàng tắm xong bước ra, anh đã thay bộ trang phục thể thao gọn gàng, khỏe khoắn. Đầu vừa gội xong, tóc vẫn còn dính lấm tấm nước. Sắc mặt xanh xao càng khiến đôi mắt anh sâu thẳm đến kỳ lạ.
“Nếu anh nói cho em biết rằng đã từ lâu anh biết em không phải là Gia Hảo thì em sẽ làm gì?”.
Chiếc máy sấy cô đang cầm trên tay rớt phịch xuống thảm, nằm trơ trọi. Mặt cô biến sắc, nhìn chằm chằm vào anh: “Anh nói lại lần nữa”.
“Anh biết em không phải…” Anh nói lại như cô muốn, sắc mặt và giọng nói không hề có gì dao động.
“Anh biết từ bao giờ? Tại sao không nói?” Giọng cô thốt lên run rẩy.
“Anh biết từ lúc cầu hôn em”. Quan Thiếu Hàng cúi xuống nhìn cô say đắm: “Nếu hồi ấy anh nói, liệu em có đồng ý lấy anh không?”.
Gia Ưu bàng hoàng: “Anh… anh nói thật á?”
Khuôn mặt trắng xanh xao nở nụ cười yếu ớt: “Em nói cái gì là thật?”.
“Tại sao? Như