Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.
nh đèn ne-on, Đóa chăm chú nhìn cô, ngoài đôi mắt mọng đỏ ra mọi thứ đều bình thường.
Mãi tới khi Gia Ưu vào bếp rót cho cô cốc nước lọc mới thấy chân cô đi liêu xiêu, bước đi không nhanh nhẹn cho lắm.
Bụng thầm nghĩ đúng là ai đó liệu việc như thần, nhưng mồm hỏi như không biết gì: “Chân cậu sao thế?”.
“Không cẩn thận bị trẹo ấy mà”. Gia Ưu không muốn nói thêm gì nữa.
“Đi khám bác sĩ chưa?”.
“Không cần khám, xoa dầu là ổn thôi”. Gia Ưu hờ hững đáp.
Tiểu Đóa nhìn xung quanh: “Thế dầu đâu? Đã xoa chưa hả?”.
“Cậu muốn nói chuyện gì nào?” Gia Ưu không chịu được nữa, ngước đôi mắt mọng đỏ lên nhìn: “Khỏi phải lo lắng nữa rồi, mà có phải là chuyện gì to tát đâu. Không thể giấu cả đời nên tớ chuẩn bị tâm lý đón nhận ngày này từ lâu rồi”.
“Đừng có làm phách, nếu đã chuẩn bị tâm lý đón nhận liệu có phải chạy lên núi đày đọa mình thế này không hả?”.
Gia Ưu ngồi bó gối trên ghế sô pha cũ kỹ, bình thường trông cô nhanh nhẹn, tươi vui thế mà giờ thì mơ màng, chẳng tí sức sống.
“Cậu ăn tối chưa?”.
Gia Ưu lắc đầu.
Đóa loanh quanh trong bếp một hồi cũng móc ra được hai gói mì tôm vẫn còn hạn sử dụng. Đun nước sôi lên, úp bát mì xong cô kéo Gia Ưu vào ăn cùng.
Gia Ưu gượng gạo nuốt vài miếng rồi cúi đầu dừng lại.
Đóa cũng chẳng thấy ngon nghẻ gì, ngoáy ngoáy mỳ trong bát nói: “Cậu có dự định gì không?”.
“Hôm nay tớ nói với mẹ tớ rồi, sẽ thôi việc, đi thật xa… giờ chẳng còn gì vương vấn nữa”. Nói xong cô như cười cười, Đóa rất tinh mắt nên nhìn thấy ngay được vài giọt nước mắt rơi xuống bát mì tôm.
“Đừng nói vớ vẩn! Không vương vấn gì thì đã ăn uống chúc mừng, chứ không phải ngồi đây nghiền ngẫm đau khổ! Cậu nghĩ rằng rời xa nơi đây sẽ bắt đầu được cuộc sống mới ư? Thực ra trái tim cậu không thể quên nổi Quan Thiếu Hàng. Tại sao cậu không cho mình một cơ hội nhỉ?”.
“Tớ chỉ là kẻ thay thế”.
“Ừ thì mới đầu là vậy, nhưng năm, sáu năm nay hai người chung sống với nhau có thấy giả tạo không?” Đóa bực mình vì ý nghĩa tiêu cực của cô: “Em gái cậu thì có gì tốt chứ? Có đáng cho Thiếu Hàng vứt bỏ người vợ đầu ấp má kề mấy năm nay để tưởng nhớ một người đã chết không hả? Tớ không tin là cậu không vượt qua được em mình”.
Gia Ưu im lặng.
Đóa đặt cạch đôi đũa lên trên mặt bàn rồi nói: “Phấn chấn tinh thần lên! Sự việc không tồi tệ như cậu nghĩ đâu. Đúng là người trong cuộc lúc nào cũng u mê, rối rắm”.
Gia Ưu nhìn Đóa.
Đóa nghĩ nghĩ rồi bồi thêm: “Ít ra bây giờ vẫn chưa tồi tệ. Nhưng nếu cậu vẫn cứ rụt cổ rùa, tiếp tục lẩn tránh thì sau này khó nói lắm”.
“Cậu bảo đối diện thế nào đây?” Gia Ưu mơ hồ: “Tớ nhắn tin xin lỗi anh ấy, nhắn hai lần liền. Anh ấy chẳng thèm nhìn tớ lấy một cái quay đầu đi thẳng. Tớ lừa dối anh ấy bao năm nay chắc chắn anh ấy sẽ hận tớ đến tận xương tủy”.
“Anh ấy đi rồi cậu không biết đường đuổi theo à?”. Tiểu Đóa đưa ra ý kiến tích cực: “Giờ trâu không tìm cọc thì cọc phải đi tìm trâu. Cậu yêu anh ấy thì phải biết chủ động chứ. Huống hồ hai người đã là vợ chồng bao năm nay, sống có tình cảm với nhau đến thế. Dù có hận cậu đến đâu anh ấy cũng không đánh chửi, hắt hủi cậu đâu”.
Nghe luận điệu của Đóa, Gia Ưu cũng thấy xao động trong lòng. Nhưng chẳng được bao lâu cô lại rơi vào tuyệt vọng: “Tớ không thể chiến thắng nổi bản thân. Tớ chẳng còn mặt mũi nào gặp anh ấy. Trong mắt anh tớ là kẻ lừa dối”.
Đóa thở dài: “Hay là tớ nói giúp cậu nhé? Tớ nhận dịch cho bên công ty anh ấy, tuần sau sẽ đi công tác cùng nhau, có thời gian để nói chuyện”.
“Đừng… đừng… đừng mà, để cho tớ nghĩ kỹ đã”. Gia Ưu như chợt nghĩ ra điều gì, với tay lấy một cái túi giấy nhỏ xíu đưa cho Đóa.
“Gì thế?” Đóa mở ra nhìn, là chai tinh dầu.
“Anh ấy hay bị đau đầu. Hễ bận việc là lại đau. Sáng nay đi qua cửa hàng bán tinh dầu thấy loại này hay quá tớ mua luôn mà chưa đưa được. Cậu đưa giúp cho tớ nhé, nhắc anh ấy nhỏ vào nước trong bồn rồi ngâm mình vào, sẽ thư giãn được tinh thần lắm đấy”.
Đóa định nói thì Gia Ưu chen ngang luôn: “À mà nhớ bịa ra lý do nào đó, đừng nói là tớ mua nhé”.
“Trời ạ, cậu tưởng là mình sẽ giấu được anh ấy ư? Cậu phải biết chỉ số IQ của anh ấy hơn tớ nhé”. Tiểu Đóa dở khóc dở cười, đặt chai tinh dầu xuống và lấy từ trong túi xách ra một chai gì gì đó: “Cậu nhìn xem đây là cái gì?”.
Gia Ưu nhìn kỹ, đây là chai dầu cô hay dùng để ở trong tủ thuốc gia đình. Loại này chuyên để xoa bóp các vết thương trật khớp, bầm tím. Năm nào cô cũng phải nhờ bạn đi Hồng Kông mua cho mấy chai của hãng này. Các cửa hàng thuốc trong nước không bán loại này.
“Anh ấy đoán được cậu đau khổ như thế nhất định sẽ giày vò bản thân. Rõ ràng là không được vận động mạnh ấy thế lại chạy nhảy như điên. Anh ấy họp chiều xong chẳng kịp ăn chạy thẳng về nhà lấy đấy. Đến giờ anh ấy vẫn còn nhớ cậu không thể chạy nhảy mạnh cơ mà. Cậu nói là anh ấy hận cậu, tớ chẳng tin”. Đóa dứt khoát đẩy chai tinh dầu về phía Gia Ưu và chỉ bảo cô từng li từng tí: “Mai cậu đi gặp anh ấy đi. Đây là cái cớ cực tốt để gặp nhau đấy. Ưu à, cậu đừng có tự mình phủ nhận tình cảm của anh ấy