Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Noãn Noãn Phong Khinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1761 lượt.

g ngờ, chuyện đã mơ ước mười năm nay đã trở thành hiện thực!
Tiếng đàn pi­ano êm ái, du dương chầm chậm vang lên.
Phương Văn Húc mặc bộ vest màu trắng đang ngồi bên đàn pi­ano đánh bản nhạc kinh điển nổi tiếng Canon của Pachel­bel(8) những ngón tay thon dài, đẹp đẽ nhảy múa trên những phím đàn đen trắng.
Những nốt nhạc tuyệt diệu tuôn chảy khắp căn phòng rộng lớn.
Ánh mắt của Kha Mộng Kì đã chuyển từ chiếc bánh sang Húc, thu hút cô không phải là tư thế đánh đàn tuyệt đẹp của anh, cũng không phải là vẻ mặt cười rạng rỡ mỗi khi nhìn cô của anh mà chính là chiếc đàn pi­ano màu đen đó.
Bởi bố cô gặp tai nạn cũng chính vì đi mua đàn pi­ano làm quà sinh nhật cho cô.
Thế là, cô đã từ bỏ sở thích của bản thân, từ đó trở đi không bao giờ động đến đàn nữa.
Cô vốn dĩ là một cô gái rất yêu âm nhạc, rất thích cảm giác những ngón tay bay lượn trên phím đàn, nhưng sự cố bất ngờ ấy đã cướp đi niềm yêu thích của cô…
Phương Văn Húc ngẩng đầu, mỉm cười, vẫy tay về phía Kha Mộng Kì, ý bảo cô ngồi xuống bên cạnh anh.
Kha Mộng Kì cảm thấy những bước chân đến chiếc đàn thật nặng nề, nhưng dường như có một sức mạnh huyền bí nào đó đang đẩy cô tiến về phía trước.
Kha Mộng Kì ngồi xuống bên cây đàn, ngón tay run run sờ lên phím đàn.
“Em thích đàn bản nhạc nào?”. Phương Văn Húc mỉm cười hỏi, ánh mắt đầy dịu dàng.
Lisa yêu quý nhé. Đây là bản nhạc mà thầy đã dạy Kha Mộng Kì lúc mới học đánh đàn.
Căn phòng bỗng trở nên vô cùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng đàn kỳ diệu đang tràn ngập khắp không gi­an rộng lớn…
Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay rào rào vang lên trong phòng.
“Mình cảm thấy bản nhạc vừa rồi là bản nhạc hay nhất trên thế giới!”. Trương Tinh Vũ làm bộ dạng đang ngất ngây.
“Đương nhiên rồi, đó là bản nhạc viết bằng tình yêu mà!” Đinh Trình không quên phụ họa thêm vào.
Phương Văn Húc tươi cười lắc đầu, mấy cậu này cứ xu nịnh là khiến người ta không chịu được.
Phương Văn Húc nắm tay Kha Mộng Kì đi đến chiếc bánh gatô.
Người giúp việc đã cắm đủ mười tám cây nến lên trên chiếc bánh, bọn Đinh Trình thắp từng ngọn nến.
Phút chốc, tất cả đèn trong phòng vụt tắt, tấm rèm cửa dày cộp cũng được kéo lại, trong phòng tối đen.
Chỉ có ánh nến nho nhỏ đang tỏa sáng.
Ánh nến màu đỏ cam nhuộm hồng gương mặt Kha Mộng Kì, nước mắt cô tuôn trào.
Thực ra cô thích tổ chức sinh nhật với mẹ hơn, nhưng ngày sinh nhật cô lại là ngày mẹ cô đau khổ nhất, vào ngày sinh nhật, người cô muốn cảm ơn nhất là mẹ. Nhưng trước mặt mẹ nhắc đến hai chữ “sinh nhật” cô còn không dám…
“Em ước đi!” Phương Văn Húc dịu dàng nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của Kha Mộng Kì.
Kha Mộng Kì nhắm mắt, chụm hai tay vào, chân thành ước. Phù, Kha Mộng Kì thổi tắt nến.
Đèn trong phòng lại sáng lên.
“Này, em ước điều gì thế?”. Trương Tinh Vũ thô lỗ lúc nào cũng hỏi thẳng tuột như vậy.
“Đây là bí mật!”. Kha Mộng Kì cười.
“Ồ…”. Trương Tinh Vũ hơi thất vọng, nhưng anh đã lập tức hướng ánh mắt về phía chiếc bánh sinh nhật thơm ngon, “Mau cắt bánh đi, anh đói không chịu được nữa rồi!”.
Kha Mộng Kì cầm dao, nhìn chiếc bánh to đùng phân vân, không biết nên bắt đầu cắt từ đâu đây?
Phương Văn Húc thấy vậy, nhanh chóng cầm lấy con dao trong tay Kha Mộng Kì, bắt đầu cắt bánh.
Húc thực sự rất hiểu tâm lý người khác! Trong đầu Kha Mộng Kì đột nhiên xuất hiện suy nghĩ như vậy, khiến ngay bản thân cô cũng thấy sợ hãi. Một Kha Mộng Kì luôn miệng nói sẽ là “fan ruột” của Trình Vũ Kiệt đã biến đi đâu mất rồi? Một Kha Mộng Kì “vĩnh viễn ủng hộ” Kiệt đã đi đâu?
Cô đắn đo trong vài giây.
Kiệt, đừng trách mình, là cậu không tin tưởng mình trước! Cho dù chỉ là bạn bình thường thì cũng nên tin tưởng nhau, huống chi chúng ta còn… từng hôn nhau! Nếu cậu không thích mình, nụ hôn ngày hôm đó nên giải thích thế nào? Lẽ nào chỉ là sự rung động nhất thời? Nếu là như vậy, Kha Mộng Kì mình đúng là đã nhìn nhầm người rồi!
Kha Mộng Kì nghĩ mà thấy bực mình.
“Miếng bánh đầu tiên dành cho Mộng Kì của chúng ta!”. Phương Văn Húc đưa miếng bánh có hình nàng tiên cá cho Kha Mộng Kì.
Kha Mộng Kì vội vàng “cắm đầu” vào việc ăn bánh để che lấp hàng loạt suy nghĩ vừa rồi của mình.
Rắc! Một tiếng động nhẹ vang lên.
Kha Mộng Kì cảm thấy răng mình cắn vào một vật gì đó cứng cứng. Chuyện gì thế này, trong chiếc bánh đẹp như vậy lại có sạn ư, đúng là nhìn thì đẹp mà ăn chả ra gì!
Cô nhè vật cứng ra tay, muốn nhìn xem là cái gì. Vừa nhìn thấy, cô đờ người…
Một chiếc nhẫn kim cương đang tỏa sáng dưới ánh đèn, ánh sáng đó khiến cho Kha Mộng Kì lóa mắt.
“Oa, Húc, thật lãng mạn đấy!”. Đinh Trình khẽ đấm cho Phương Văn Húc một cái.
Húc quỳ một gối xuống đất, nói một cách chân thành: “Kì, lấy anh nhé!”.
Kha Mộng Kì quá bất ngờ. Cô không ngờ phía sau bữa tiệc sinh nhật lại còn có màn tỏ tình, cầu hôn.
Không! Không! Không! Mình không thể phản bội Kiệt! Trong đầu Kha Mộng Kì vẳng đi vẳng lại câu nói này.
Nhưng cô cũng không biết tại sao bản thân lại có phản ứng như vậy. Nếu thẳng thừng từ chối Húc trước mặt mọi người


Polaroid