Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Noãn Noãn Phong Khinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

, thì anh ấy sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn đám bạn, nếu đồng ý, thì lại không đúng với tiếng lòng của cô lúc này. Phải làm thế nào đây mới được?
“Anh biết… bây giờ em vẫn chưa thể chấp nhận anh, nhưng anh sẽ đợi…”. Phương Văn Húc ủ ê đứng lên.
“Không, Húc…”. Kha Mộng Kì rất cảm động trước việc anh nhớ ngày sinh nhật của mình. Anh còn giúp cô thực hiện tâm nguyện muốn tổ chức sinh nhật đã ấp ủ bao năm nay, cô không muốn làm tổn thương anh… Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được.
“Em không cần phải giải thích, anh biết hết. Chiếc nhẫn này coi như là quà sinh nhật anh tặng em đi! Đây là chiếc nhẫn độc nhất vô nhị anh đặt làm riêng cho em, mặt trong nhẫn còn có khắc chữ…”. Phương Văn Húc không nói tiếp được nữa. Anh cũng đã lường trước được có thể bị từ chối, nhưng không ngờ, khi nó đến, anh lại khó chịu như vậy, khó chịu đến mức muốn khóc…
Mặt trong nhẫn có ghi chữ “Kì, anh yêu em! Húc”.
“Xin lỗi, chiếc nhẫn này em không thể nhận được”. Kha Mộng Kì trả lại nhẫn cho Húc.
“…”. Phương Văn Húc chậm rãi đi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm vừa dày vừa nặng ra, mở cửa sổ.
Anh ngồi trên chiếc ghế so­fa bên cạnh cửa, cầm chiếc nhẫn đang phát sáng lóng lánh trên tay, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài.
“Ê, Trương Tinh Vũ, chẳng phải cậu rất giỏi pha trò sao? Mau kể một câu chuyện cười cho không khí bớt căng thẳng đi!” Vương Chính Dao huých Trương Tinh Vũ một cái.
“Ngày xưa… ngày xưa có một vị hòa thượng…”. Trương Tinh Vũ ấp a ấp úng kể.
“Đừng làm ồn nữa, cậu không thấy là chúng ta không thể điều tiết được bầu không khí hiện tại sao? Bây giờ đã là chuyện riêng của hai người bọn họ, chúng ta mau ăn nốt hai miếng bánh còn lại rồi chuồn mau! Chúng ta làm kỳ đà cản mũi lâu quá rồi đấy”.
Kế “chuồn là thượng sách” của Đinh Trình được sự đồng ý của tất cả mọi người. Cả mấy anh em đều cố gắng ăn hết chỗ bánh, sau đó chuồn lẹ trong khi miệng còn dính đầy bơ, đến một câu chào cũng không nói với Phương Văn Húc.
Ai dám dây vào Húc khi hắn đang tức giận chứ?
Mấy anh chàng thích gây ồn ào vừa đi khỏi, cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Kha Mộng Kì và Phương Văn Húc.
Trong phòng yên tĩnh một cách đáng sợ.
Kha Mộng Kì đứng đó lúng túng, thấy hơi áy náy. Bữa tiệc sinh nhật vui vẻ đã bị chính cô làm hỏng, những anh bạn của Húc cũng bị cô làm cho tức điên lên mà phải bỏ đi. Nếu vừa rồi giả vờ chấp nhận món quà của Húc, đợi đến khi bữa tiệc kết thúc rồi đưa trả cho anh ấy cũng không muộn, sao lại đi từ chối món quà của anh ấy trước mặt mọi người?
Thế nhưng… sao lúc đó mình không do dự đã trả chiếc nhẫn lại cho Húc rồi?
Chỉ thấy chiếc nhẫn vẽ một đường vòng cung đẹp đẽ trên không trung, sau đó êm ái rơi xuống bể bơi phía bên ngoài.
Kha Mộng Kì ngớ ra, sao anh ấy có thể làm thế được? Chiếc nhẫn ấy ít nhất cũng phải hơn mười nghìn tệ?
Phương Văn Húc coi như không có chuyện gì, kéo cửa sổ lên, xoay người đi về phía Kha Mộng Kì mỉm cười, đã không còn thấy vẻ đau thương vừa rồi, “Kì, xin lỗi em, làm mất hứng buổi tiệc sinh nhật của em. Chuyện vừa rồi coi như chưa hề xảy ra, chiếc nhẫn đó cũng coi như chưa bao giờ tồn tại. Chúng ta ăn bánh nào…”.
Kha Mộng Kì không nghe Húc nói, đi nhanh đến, mở cửa kính ra, đi ra ngoài, nhún người nhảy xuống bể bơi.
Đã là cuối thu, mặc váy vốn dĩ đã hơi lạnh, huống hồ nhảy vào nước lạnh. Nhưng cái ý nghĩ “nhất định phải tìm thấy chiếc nhẫn” đã khiến cho Kha Mộng Kì hoàn toàn quên đi giá lạnh. Khi cô ngoi đầu lên thở, chiếc váy màu hồng nổi trên mặt nước, như bông sen nở rộ vào mùa hè.
Lúc Kha Mộng Kì nhảy xuống nước, Phương Văn Húc cũng nhảy xuống theo, mặc kệ đám người hầu hét to từ phía sau: “Húc thiếu gia, làm thế dễ cảm lạnh lắm!”.
Một người đang tìm kiếm ánh sáng của chiếc nhẫn, một người đang lao về phía “bông sen mùa hè” xinh đẹp.
Phương Văn Húc cố hết sức bơi về phía Kha Mộng Kì, khi đến gần cô, chỉ thấy cô ngoi lên mặt nước, cầm chiếc nhẫn đang tỏa sáng trên tay, vui sướng gọi to: “Em tìm thấy rồi, em tìm thấy rồi!”.
Nhìn đôi môi Kha Mộng Kì lạnh đến thâm tím, Phương Văn Húc đau lòng ôm cô vào lòng, trách móc: “Ngốc ạ, có biết trong lòng anh, em quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời không? Chiếc nhẫn đó thì có đáng là gì!”.
“Nhưng… em sợ không tìm được chiếc nhẫn, anh sẽ giận em…” vẫn chưa nói hết câu, Kha Mộng Kì đã im bặt. Cơ thể cô mềm nhũn, ngã vào lòng Húc, tay vẫn nắm chặt chiếc nhẫn.
“Mau gọi bác sĩ Trương đến đây ngay!”. Phương Văn Húc vừa dặn dò người hầu vừa bế Kha Mộng Kì lúc này đang ngất lịm lên bờ.
Đồ trên người Kha Mộng Kì đã ướt nhẹp, toàn thân lạnh lẽo.
“Húc thiếu gia, để tôi!”. Quản gia Lý thấy Phương Văn Húc bế Kha Mộng Kì rất khó nhọc, muốn đến bên giúp đỡ.
“Không cần!”. Phương Văn Húc lạnh nhạt trả lời.
Quần áo trên người anh cũng đã ướt hết, dính chặt vào người.
“Bảo chị Vương chuẩn bị một bộ đồ ngủ nữ, mau đưa đến phòng tôi”. Phương Văn Húc không ngừng lại một khắc nào, đi thẳng về phía phòng ngủ của anh.
“Dạ, Húc thiếu gia”. Quản gia Lý cung kính trả lời.
5
Màn đêm buông xuống.