The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khoản Nợ Hôn Nhân

Khoản Nợ Hôn Nhân

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.

thích của bà.
Vừa dịp đầu mùa hè, những cánh hoa trong vườn hoa đều đã nở, tỏa ra hương thơm, bướm bay ong kêu, không khí hạnh phúc dễ chịu. Nữ chủ nhân Nhan Uyển Như của Diêu gia lúc này yên vị trong đình nghỉ mát, nghe chim hót, lẳng lặng hưởng thụ một cốc trà ướp hoa trong veo.
Mái tóc đen nhánh mềm mại rũ sau vai, dung mạo như nước. 35 tuổi, vì được chăm sóc trong nhà nên thanh thuần giống như thiếu nữ hai mươi tuổi. Bà tựa như một bức tranh thủy mặc sơn thủy, điềm tĩnh mà sâu sắc.
"Mẹ." Diêu Thủy Tinh nhẹ giọng gọi.
Nhan Uyển Như ngước mắt, nhìn về phía con gái mình, nụ cười dịu dàng hiện lên bên gò má, "Thủy Tinh, mau tới đây."
Diêu Thủy Tinh tiến lên vài bước, ngồi xuống ở cạnh mẹ.
"Sao hôm nay lại về sớm như vậy?" Đưa tay, vuốt ve má con gái, "Con gầy một chút." Đây là con gái ông ấy cho bà, diện mạo tính khí giống nhau như đúc, cho nên bà yêu nó hơn sinh mạng, chỉ tiếc, cơ thể của bà vẫn luôn không khoẻ, qua nhiều năm như vậy không còn dư sức khoẻ chăm sóc con bé. Đối với con gái, bà vẫn cảm thấy mắc nợ.
"Mẹ." Diêu Thủy Tinh nằm sấp vào trong ngực mẹ, nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Cô yêu mẹ của mình, mặc dù 17 năm, thời gian chung đụng cũng không nhiều nhưng cô biết, mẹ yêu cô, yêu cô rất nhiều.
Nhan Uyển Như khẽ vuốt ve tóc con gái mình, từng chút từng chút. "Sao vậy, Thủy Tinh?" Tính tình con gái hoàn toàn giống cha nó, lạnh lùng mà bó buộc nội tâm. Cho dù gần gũi với bà cũng không làm nũng như vậy, bà hiểu rất rõ.
"Mẹ, con yêu một người." Cô tựa như thở dài nhẹ giọng nói ra.
Nhan Uyển Như ngẩn người, ngay sau đó khẽ cười ra ngoài, "Thời gian trôi qua thực mau. Con gái của ta cũng đến tuổi yêu rồi, là một người như thế nào?"
"Anh ấy. . . . . . rất tốt."
"Nếu tốt, vậy thì yêu một lần thật tốt đi." Tính tình đứa bé này rất giống ông ấy, luôn luôn cô độc, lạnh lùng, nếu như có thể có tình yêu làm tăng nhiệt độ, như vậy thì thật là tốt.
"Mẹ." Cô ngước mắt, nhìn dung mạo người mẹ thân yêu, "Con mang thai."
Nụ cười Nhan Uyển Như trên mặt biến mất, chau mày. Bà không phản đối con gái yêu thương, dù sao con gái trưởng thành tự nhiên sẽ có tình cảm, nhưng mang thai. . . . . .
"Chúng con có dự định kết hôn."
Bà sửng sốt chốc lát, "Con nghiêm túc sao?"
"Con đã suy nghĩ kỹ."
Nhan Uyển Như không có lời nào để nói, bà biết tính cách Diêu Thủy Tinh, nếu như không phải đã cân nhắc kỹ, con bé sẽ không đưa ra quyết định, nhưng một khi nó đã có quyết định thì tuyệt đối không thay đổi. Chàng trai kia, có tốt đến vậy? Có thể khiến cho đứa con gái thông minh luôn tỉnh táo của bà mất trí mà yêu một lần.
"Anh ấy, rất tốt." Khoé môi bà nâng lên nụ cười, tin tưởng con gái của mình, "Có thời gian, dẫn cậu ta về để mẹ gặp mặt." Từ nhỏ đến lớn Thủy Tinh luôn có chủ kiến của mình, tự mình làm chủ tất cả mọi chuyện. Bà yêu đứa con gái này, chỉ cần con bé muốn bà đều sẽ cho.
"Con sợ cha sẽ không đồng ý."
Mu bàn tay trìu mến vỗ nhẹ lưng con gái, "Yên tâm, có mẹ."
Diêu Thủy Tinh tựa vào trong ngực mẹ, bên môi có nụ cười nhàn nhạt.
Cô có thể kết hôn.






Diêu Thủy Tinh ở thời điểm trước sinh nhật mười tám tuổi, kết hôn.
Không có hôn lễ sang trọng, không có khách khứa náo nhiệt, chỉ có hai người đi công chứng vô cùng đơn giản, ra khỏi cổng tòa án, cô thành Hạ phu nhân.
Mang theo hành lý đơn giản, cô dọn vào nhà trọ nho nhỏ của anh, ở nơi nào đó mà có vô số thời gian ngọt ngào của bọn họ, ngay cả sinh mạng nhỏ trong bụng cũng là được hình thành ở nơi này. Trong nháy mắt đó, trên mặt Diêu Thủy Tinh có nhẹ nhõm sáng lạng hiếm thấy.
Như vậy, có phải tất cả giống như truyện cổ tích hay không, từ đó hoàng tử và công chúa trải qua cuộc sống hạnh phúc vui vẻ?
Sự thực là, tươi đẹp đến đâu, tình yêu oanh oanh liệt liệt đến đâu đi nữa, vẫn phải quay trở lại trong hôn nhân để chấp nhận kiểm tra.
"Hạ tiên sinh." Một cô gái đô thị điển hình ăn mặc thời thượng, đứng trong phòng khách nhà anh, thấy anh đi vào, lễ độ mỉm cười:"Toàn bộ đều đã bố trí xong theo dặn dò của tiểu thư, nếu ngài có chỗ nào không hài lòng, xin nói cho tôi biết, tôi sẽ sửa đổi."
Anh biết cô, là trợ lý riêng của Diêu Thủy Tinh.
Tháng sáu, ngày nóng, nhưng tim của anh lại như hóa băng.
Mãi cho đến khi người trợ lý đó đi rồi, anh vẫn đứng ở nơi đó, nắng chiều buông, đêm tối bao phủ, anh vẫn không đi mở đèn.
Lúc Diêu Thủy Tinh mở cửa phòng còn tưởng rằng anh chưa về nhà, bật đèn điện sau đó thấy anh đứng trong phòng khách, thật sự có chút chút hoảng sợ.
"Về sao không bật đèn?" Cô thả tài liệu trong tay vào một cái giá, họp tròn hai tiếng làm cô cảm thấy quá mệt mỏi.
"Diêu Thủy Tinh." Anh cúi đầu mở miệng, giọng nói mang theo vài phần khàn khàn kỳ dị: "Những thứ này, là cái gì?"
Cô nhìn vòng quanh nhà đã rực rỡ hẳn lên, còn có máy điều hòa thoải mái, coi như hài lòng đối với hiệu suất của trợ lý. "Máy điều hòa, nhân tiện đổi hết toàn bộ đồ dùng cũ." Cô không quan tâm một chút tiền lẻ như vậy, chất lượng cuộc sống qu