Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Chu Khinh
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
an trọng hơn.
"Hôm qua anh đã nói, anh sẽ mua, đúng không?" Giọng của anh căng thẳng, giống như lò xo bị đè nén đến cực hạn.
"Hiện tại em đã mua xong rồi." Không nhịn được cau mày, "Dù sao cũng như nhau."
"Sao lại là như nhau?"
"Hạ Viễn Hàng, bây giờ em mết đến sắp chết rồi, không muốn đứng ở đây tranh cãi loại chuyện nhàm chán này với anh."
"Nhàm chán?" Anh ngẩng đầu lên, con ngươi đen nhánh giống như con dao sắc, "Chà đạp tự ái một người đàn ông, theo ý em lại là chuyện nhàm chán?"
Móng tay của cô bấm vào lòng bàn tay, lạnh như băng nói: "Tùy anh nói gì."
"Nếu như em muốn đồ dùng cao cấp, muốn đồ điện đắt tiền, em cần gì phải lựa chọn anh?" Anh từng bước từng bước ép tới, "Anh chỉ có một căn phòng thuê này, bên trong chỉ có những thứ cũ rách gì đó, không phải trước kia em đã sớm biết sao?"
"Rốt cuộc anh ở đây buồn bực cái gì?" Cô chỉ chỉ bốn phía, "Toàn bộ ở đây đều là tiền lời sinh ra, cũng không hao phí một phần tiền nào, có gì cần để ý sao?"
"Nhưng anh rất để ý." Anh cười lạnh, chỉ vào máy điều hòa có chứng nhận nhãn hiệu cao cấp, "Hạ Viễn Hàng anh chính là làm việc cả một năm cũng mua không được một cái máy như vậy. Sao, em phát hiện mình không tiếp nhận nổi phương thức sống bình dân thấp kém vậy cho nên dứt khoát lấy tiền của mình ra ngoài mua? Dù sao Diêu Thủy Tinh em là cô nàng nhà giàu, chút tiền lẻ này đối với em mà nói là chín trâu mất một sợi lông nên không sao cả?"
Gương mặt của cô dưới ánh đèn thành một mảng trắng như tuyết, "Tiền của tôi, đều là tự mình kiếm từng đồng từng hào về."
"Đó là tiền của cô!" Anh một tay gạt khăn trải bàn tinh sảo trải trên bàn ăn, "Cô bảo tôi sống ở nơi này, dùng bát ăn cơm cô mua, ngay cả khăn giấy dùng lau tay cũng là Diêu Thủy Tinh cô dùng tiền mua. Cô, thật sự khinh thường tôi như vậy?"
"Hạ Viễn Hàng!"
"Tương lai sau này, sau khi đứa bé của chúng ta ra đời, cô nói cho nó biết, mỗi viên gạch trên đất nó đang đi đều là dùng tiền của mẹ nó mua, bởi vì, cha của nó hoàn toàn không mua nổi sàn nhà nhập khẩu. . . . . ."
"Câm miệng, câm miệng!"
"Tôi cho cô biết, trước kia phương thức sống của cô như thế nào tôi không muốn biết, nhưng bây giờ cô đã gả cho tôi thì phải theo phương thức sống của tôi."
"Có ý gì?"
"Ý chính là, ngày mai trước khi tôi trở lại, không muốn phải nhìn những thứ gì đó không thuộc về phòng này nữa. Tôi nghĩ cái người trợ lý thông minh đó của cô nhất định có thể dọn dẹp sạch sẽ nơi này."
"Nếu như tôi không làm?"
"Vậy thì, tôi không ngại tự thân ra tay."
Tiếng ầm lớn, chợt cửa chính bị đóng lại, rốt cuộc phòng khách nhỏ khôi phục yên tĩnh lần nữa. Diêu Thủy Tinh hít một hơi thật sâu, nén cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo từ bụng, từng bước từng bước đi tới ngồi xuống ghế sa lon mềm mại, cả người run rẩy.
Từ khi quen biết tới nay, đây là lần đầu tiên Hạ Viễn Hàng nổi giận với cô, hơn nữa còn là thực sự nổi giận. Thật ra thì cho đến giờ cô vẫn không hiểu, tại sao anh lại nổi giận nhiều như vậy, chỉ một chuyện rất nhỏ. Thực tế, chuyện cũng chẳng có gì. Anh nói muốn mua máy máy điều hòa, cô liền đi mua máy điều hòa, nhân tiện thay đổi đồ dùng cũ để cho bọn họ có thể sống thoải mái hơn thôi, cái này thì có gì không đúng, anh đang tức giận cái gì?
Hay là, hôn nhân thật ra là như vậy, dù có tốt đi nữa cũng chỉ là lúc mới bắt đầu, sau đó có phải đều là khổ sở như vậy hay không?
Tính cách Diêu Thủy Tinh, thật ra thì so với bất kỳ ai đều quật cường hơn.
Cải vả kịch liệt như thế đi qua, ngày hôm sau cô vẫn bình tĩnh đi học, đến công ty như thường. Dường như hoàn toàn không có chuyện gì, cho nên ở khi về nhà nhìn thấy căn phòng được xử lý sạch sẽ thì sắc mặt của cô vẫn hết sức bình tĩnh.
Trong nhà vẫn rất mát mẻ thoải mái, mặc dù cái máy điều hòa đắt tiền kia bị Hạ Viễn Hàng vứt bỏ nhưng anh vẫn mua được một cái máy dùng tốt giá vừa phải. Giận dữ, tức giận hơn nữa, anh cũng không nỡ để cơ thể cô không thoải mái.
Diêu Thủy Tinh làm như anh không tồn tại, đi thẳng đến phòng tắm rửa. Ngủ, không phải là cô nên thấy may mắn chứ, bởi vì không nở xử lý sạch cả chiếc giường lớn tràn đầy ngọt ngào của hai người bọn họ nên tối nay cô còn có thể có nơi để ngủ.
Lần đầu tiên, bọn họ đưa lưng về phía nhau nằm trên giường, đều là người lạnh lùng, chỉ có lúc đang đối mặt với đối phương sẽ không như vầy, nhưng bây giờ ngay cả điều duy nhất như vậy cũng không có, cải vả kịch liệt đi qua dĩ nhiên là chiến tranh lạnh.
Cô chưa từng nói với bất kỳ người nào, dù là bạn tốt nhất của mình cũng không thể nói ra, nói với mẹ thì với tính cách của cô càng không thể nào. Cô không thể để mẹ lo lắng cho cô. Kiên quyết như vậy, không tiếc suy tính thủ đoạn mới ép được cha ký tên đồng ý, lại trong thời gian kết hôn chưa tới 1 tháng có cãi vả như thế, như thế nào cô cũng không thể nói ra miệng. Những chuyện này chỉ có thể để trong lòng, mỗi ngày cố gắng làm việc, để cho mình bận rộn một chút, hi vọng có thể quên di loại phiền não này.
Bọn họ đều không nhàn nhã, Hạ Viễn Hàng làm việc, mỗi đêm bận đến mười một giờ mớ