XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khoản Nợ Hôn Nhân

Khoản Nợ Hôn Nhân

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.

t kích thích lần nữa! Ngón giữa dùng sức, khéo léo xoay ngược lại một cái muốn giữ chặt tay tay, bị ngón giữa của anh dùng sức hóa giải được.
Cô giơ khuỷu tay lên xông tới anh lại bị anh dùng sức đè lên tường, chân còn không nâng lên trước, anh cũng tiến người lên trước, đầu gối chỉa vào hai đùi của cô, sau đó. . . . . . chống đỡ vào giữa hai chân cô.
Này, tư thế như vậy. . . . . .
"Hạ Viễn Hàng!" Cô cắn răng nghiến lợi.
Lần này, đổi lại anh bình tĩnh mỉm cười: "Diêu Thủy Tinh, bản lĩnh của cô suy giảm rồi."
Không phải cô suy giảm mà là anh trở nên xảo trá! Đành phải ở bên dưới anh, cô cau mày nhìn anh chằm chằm: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Không làm gì cả, chỉ là uống ly cà phê."
"Có cần thiết không?"
"Cô nói xem" Ấn nút mở thang máy, lôi cô đi thẳng ra cửa chính.
Mở cửa xe, lên xe, thúc giục chân ga, không tới mười giây đồng hồ, xe thể thao đã biến mất khỏi cửa của Thế Thành.
***
Anh mang cô đến chỗ của anh.
Thời khắc mở cửa, anh tiến lên quan sát ánh mắt của cô, châm chọc cười một tiếng: "Yên tâm, bên trong không có mùi dầu máy khó ngửi."
Cô hừ lạnh, không để ý đến khiêu khích của anh, trực tiếp đi vào.
Nơi này đã không phải là nhà trọ mười năm trước bọn họ ở, nơi này rộng rãi thoải mái, giá trị xa xỉ.
"Xin mời!" Anh giơ tay làm tư thế mời.
Diêu Thủy Tinh dứt khoát đạp lên sàn nhà gỗ soi rõ bóng người, đi tới sô pha ngồi xuống, nhìn anh.
Anh rất an nhàn vô cùng chậm rãi cởi áo khoác ra, xoay người đi vào phòng khách.
Cô không thích cảm giác không cách nào nắm trong tay này, giống như tất cả đều do anh làm chủ, cô không biết bước kế tiếp anh tính toán như thế nào, chuyện gì cũng phải đoán, cô chưa bao giờ thích cách thức này. Gọi điện thoại cho Tào hân, nói đơn giản mình có phần chuyện phải xử lý, làm yên lòng trợ lý gần như là lần đầu tiên hoảng sợ đến vậy, cô ấy lo lắng đến dự định đi báo cảnh sát.
Trong không khí chậm rãi bay tới mùi thơm tươi mát mà ưu nhã, dưới ánh mắt lạnh lùng của cô, anh giúp cô bưng tới một ly trà còn khí nóng ẩn ẩn hiện hiện. Hơi nhíu giữa lông mày, nhẹ nhàng mà thong thả. Trà trong ly xao động màu hổ phách sáng bóng, nhẹ nhàng khoan khoái mà thoải mái.
Thật ra thì cô cũng không thích uống cà phê, chỉ thích uống trà, nhất là trà ô long tinh khiết khiến từ lạnh lẽo trở về ngọt. Đôi mắt trong veo lạnh lùng dính nhuộm nhiệt độ nhàn nhạt, nâng ngón tay, đầu ngón tay mảnh khảnh trắng như tuyết ánh lên đồ sứ tinh tế càng phát ra ôn hòa như ngọc.
Uống một ngụm, hương vị tinh khiết và vị ngọt cùng đến, ánh mắt của cô bình tĩnh lại.
Trên môi anh nâng lên chút cười, con ngươi mắt đen nhánh cứ như vậy nhìn cô ưu nhã uống trà. Bụi trong không khí hình như dần dần cũng dừng bước chân bay múa lại bên trong yên tĩnh bình thản này. Thời gian bất động, năm tháng nhạt nhẽo.
Quá yên tĩnh.
Dường như, đáy lòng cô dâng lên một thứ gì đó không đúng, một giây tiếp theo ý thức từ từ mơ hồ.
Đáng chết!
Hạ Viễn Hàng lẳng lặng mơn mớn qua miệng ly cô mới uống xong. Nơi đó, hình như còn lưu lại nhiệt độ trên môi cô. Diêu Thủy Tinh, cô biết toàn bộ mười năm, sử dụng thuốc ngủ cũng chẳng có chút tác dụng nào, cả đêm, cả đêm mất ngủ là mùi vị gì không?
Lần này, rốt cuộc đến phiên cô nếm trải.
Diêu Thủy Tinh vẫn chưa có mở mắt mà cả người đã cảnh giác, khẩn trương. Trong hơi thở, đấy là mùi vị cô quen thuộc lại cũng xa lạ, đó là. . . . . .
"Hạ Viễn Hàng." Cô gọi từng chữ, từng chữ, đôi mắt thanh lệ mở ra.
"Cô tỉnh rồi?" Trong bóng tối truyền đến giọng nói phái nam trầm thấp, rất ung dung, giọng điệu rất chậm, lười biếng mà tùy ý.
"Tôi đang ở đâu?"
"Bên cạnh tôi."
Rất tốt, không ngờ Diêu Thủy Tinh cô sẽ có một ngày sẽ lâm vào tình huống như thế này.
Cô chỉ uống trà của anh pha, tiếp theo lập tức. . . . . .
Biến thành tình trạng hiện tại.
Lòng của nàng trong nháy mắt lại cực kỳ lạnh lẽo. Chưa bao giờ nghĩ tới, Hạ Viễn Hàng vậy mà cũng là người cô cần đề phòng. Hoặc là nên nói, bắt đầu từ mười năm trước, người cô cần đề phòng nhất thật ra thì chính là anh ta?
Nơi này nhất định là phòng ngủ của anh ta, giường lớn dưới người cô có hơi thở mãnh liệt của Hạ Viễn Hàng. Rất lâu, trước đây rất lâu, mỗi buổi tối cô đều ở trong lồng ngực đó bình yên đi vào giấc ngủ. . . . . . Ngừng! Cái quá khứ vô ích đó, cô vĩnh viễn không cần nhớ lại nữa!
"Mở đèn." Không thích đen tối như vậy, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, không cách nào nắm trong tay.
"Xin tuân theo mệnh lệnh." Anh cố ý nhún nhường giọng nói, chế giễu nồng đậm.
"Tách" một tiếng, một chiếc đèn nhàn nhạt đặt xa xa dưới đất hiện lên, mặc dù vẫn ảm đạm như cũ nhưng ít ra không còn là hoàn toàn đen tối.
Cô nhìn thấy anh.
Ngồi ở chỗ không xa, tay trái cầm một ly rượu nâu nhạt lẳng lặng nhìn cô. Ngược ánh sáng, không nhìn thấy vui buồn, không nhìn thấy vẻ mặt. Tất cả đều yên tĩnh lạnh nhạt, chỉ có ly rượu của anh sáng rỡ làm xao động lòng người. Hạ Viễn Hàng như vậy dường như cách rất xa cô, rất xa. Ở chỗ đó, đôi mắt lạnh nhìn cô, tất cả. Lần đầu tiên tr