Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khoản Nợ Hôn Nhân

Khoản Nợ Hôn Nhân

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1432 lượt.

hiện, AT đã mua được 15% cổ phần Thế Thành. Chẳng qua, 51% cổ phần của Thế Thành vẫn đang trong tay Phương Minh Gia. Về phần AT lần này quăng ra số tiền lớn vậy muốn thu mua Thế Thành, nguyên nhân chỉ có một." Ben nhún vai một cái, hình như cảm thấy không thể tưởng tượng nổi đối với nguyên nhân kia. "Chỉ là bởi vì Diêu Thủy Tinh của Diêu thị nhìn trúng Thế Thành."
Ben lăn lộn ở Thương Hải nhiều năm như vậy, thật sự thấy thở dài đối với loại động cơ thương mại này. Rõ là không cần đoán chắc chắn cũng có thể biết được, tương lai của AT rất u ám, có những người quản lí quá bốc đồng, họ có thể đi xa?
Có điều, Diêu Thủy Tinh thật sự là một nhân vật hung ác! Cô ta làm việc vừa độc, vừa chuẩn, lại không chừa đường lui. Tổng giám đốc Ryan của AT mỗi lần thua đều thôi, nhưng thua quá khó coi, quá mất thể diện, hơn nữa có tin đồn là tổng giám đốc tự cao này còn từng trải qua điên cuồng theo đuổi Diêu Thủy Tinh nhưng bị cô từ chối. Nghe nói, mức độ tự chối cực kỳ sạch sẽ, khiến cho Ryan đó ngay cả xếp hàng cũng không được. Cho nên mấy năm nay AT liều mạng cắn Diêu Thị không thả, tất cả đề án đều muốn cướp đoạt hết mới cam tâm. Chẳng qua, trước sau đều chỉ có một kết quả. . . . . . Tên đàn ông đáng thương!
Bên tai là tiếng báo cáo rành mạch rõ ràng của cấp dưới, trước mắt là công việc có thể kích thích nhiệt huyết của anh, nhưng bây giờ đều hoàn toàn không thể lấy được chú ý của Hạ Viễn Hàng.
Diêu Thủy Tinh.
Ba chữ đó được in ra trên tờ giấy trắng tinh, cũng không dễ thấy trong tổng số chi chít chữ viết, nhưng vẫn thu hút ánh mắt của anh.
Ngón tay Hạ Viễn Hàng thon dài, từ từ vuốt ve ba chữ bóng loáng trên giấy kia, nào chỉ là in ở trên giấy? Thật ra thì đã sớm khắc vào trái tim và xương máu.
Anh có thể rất tỉnh táo, rất chuyên nghiệp phân tích tình trạng trước mắt của Thế Thành với cấp dưới, sớm đã có toàn bộ kế hoạch đâu ra đó đối với phương án giải quyết. Nhưng đối với với tình cảm của mình, vậy mà lại có một loại trống không không cách nào nắm bắt được.
Anh biết rõ là hận cô, hận hết cả mười năm, mỗi ngày mỗi giây, thù hận đều giống như kịch độc mãnh liệt ăn mòn tim của anh. Mỗi đêm chỉ có tưởng tượng thấy sau này gặp lại được cô, anh phải hành hạ cô như thế nào, vậy mới có thể cam lòng đi vào giấc ngủ. Nhưng vì sao sau khi gặp lại tất cả lại hỗn loạn thế này?
Bây giờ tựa như mỗi bước đều ở trong lòng bàn tay của anh, nhưng anh lại vẫn cảm thấy bất lực. Có lẽ là vì khoái cảm báo thù đó cũng không ngọt như trong tưởng tượng của anh. Có lẽ là vì Diêu Thủy Tinh, anh hận cô nhưng vẫn bị cô thu hút.
Lạnh lẽo, tức giận, mất khống chế, thậm chí, đáng tởm. Nhắm mắt lại, đều tràn đầy khuôn mặt của cô.
Sau khi thấy cô lần nữa, anh mới cảm thấy thì ra trái tim mình, vẫn còn sống, vẫn còn đập. Cũng mới phát hiện ra, thì ra là cô gái Diêu Thủy Tinh này trong anh mà nói, thật sự chính là không thể thay thế.
Ở nước Mĩ nhiều năm như vậy, anh đã từng nghĩ muốn buông tha quá khứ, thử bắt đầu tình cảm mới. Nhưng không có cách nào! Không phải đối phương không đủ ưu tú, không đủ thông minh, không đủ xinh đẹp, chỉ là bởi vì những cô gái kia đều không phải là Diêu Thủy Tinh.
Nụ cười ngọt hơn nữa cũng không sánh bằng một ánh mắt lạnh lẽo của cô. Giọng điệu mềm mại hơn nữa cũng không bằng tiếng『 Hạ Viễn Hàng 』tức giận trong quá khứ. Ôm chặt hơn nữa, tâm vẫn lạnh. Hôn mạnh mẽ hơn nữa, cơ thể vẫn chống cự. Một, hai, vô số, đơn thuần, ngọt ngào, kiều diễm, ngạo mạn. . . . . . Nhiều kiểu dung nhan hơn nữa cũng không sánh bằng cái tên trong lòng đó.
Điều này cũng làm cho anh càng hận cô hơn.
Rõ ràng đã chia tay nhưng không giải thoát được cũng chỉ có một mình anh. Anh vùng vẫy trong thế giới không có cô, yêu hận khó bỏ. Còn cô đã sớm ung dung tự tại nơi khác, công thành danh toại. Không có cách nào để tiếp tục yêu nữa vậy thì không thể làm gì khác hơn là hận.
Cho nên lúc Thế Thành đề xuất lời mời với anh, khi anh nhìn thấy tên tuổi Diêu Thủy Tinh xuất hiện trong báo cáo, anh như bị điên muốn trở lại Đài Loan, muốn lại nhìn thấy cô.
Tất cả nhân viên đều vô cùng kinh ngạc khi anh đồng ý đề án nhỏ như vậy, nhưng bọn họ không biết, tất cả tiền bạc trên đời chung vào một chỗ cũng không sánh bằng. . . . . . với cô, trả thù Diêu Thủy Tinh mới quan trọng.
Có lẽ, chỉ cần thật sự thương tổn đến cô, anh mới có thể không đau chứ?
tiếng chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, cắt đứt tiếng Ben. Anh vô cùng chắc chắn ông chủ sẽ không nhận điện thoại. Bởi vì thời điểm Hạ Viễn Hàng làm việc, trước sau đều không thích bị quấy rầy. Có điều trước kia không phải ông chủ đều sẽ trực tiếp tắt máy sao? Tại sao. . . . . .
Hạ Viễn Hàng nhận điện thoại cực kỳ nhanh chóng, khiến Ben thiếu chút nữa kinh ngạc đến rơi cả tròng mắt.
"Là tôi."
"Ừ."
"Chuyện tối hôm nay, hủy bỏ."
"Nguyên nhân."
"Chuyện không liên quan đến anh."
Gọn gàng cắt đứt liến kết âm thanh truyền đến, chứng tỏ cuộc điện thoại này kết thúc.
Chuyện không liên quan đến anh? Hận nhất, hận nhất cô dùng giọng điệu lạnh lùng