Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
Cô nói rất có lý, nhưng mà gia đình cụ thể, cụ thể phân tích mới là phương pháp luận của triết học, tôi và Tần Chinh như vậy rất tốt, anh tốt mà tôi cũng tốt.”
Khóe miệng Bạch Vi giật giật một chút, cười gượng hai tiếng: “Vậy sao?”
Tôi cảm thấy bản thân mắc chứng sợ hãi các vị tinh anh, Tần Chinh nhà chúng tôi còn có vẻ bình dị dễ gần, chưa bao giờ nói những lời trôi nổi trên mây trên gió chẳng thấy bến bờ như vậy, từ khi theo tôi rồi, anh nói chuyện cũng ngày một thô bỉ, càng ngày càng có vẻ bình dân.
Sau khi chia tay Bạch Vi, lại đi dạo trong siêu thị một lát, căn giờ xấp xỉ rồi mới gọi điện bảo Tần Chinh đến đón tôi, mang theo túi lớn túi nhỏ về nhà.
Buổi tối, Tần Chinh nhíu mày nhìn tôi sắp xếp vali hành lý, nói: “Chu Tiểu Kỳ, em đây là về nhà, hay là chuyển nhà vậy?”
“Em đi lần này cũng không biết bao lâu, bảo là chuyển nhà cũng chẳng quá lời đâu …” Tôi thở dài thật dài, xoay người dụi dụi vào hõm vai anh, “Yên tâm, em sẽ chừa lại mấy thứ cho anh ngắm vật lại nhớ người .”
Anh véo véo mặt tôi, cười thầm một tiếng, nói: “Nhớ phải gọi điện thoại mỗi ngày, không được chơi máy tính thường xuyên, không được ngủ muộn, không được ăn cay.”
“Được, em biết rồi, Đảng và nhân dân đang giám sát!” Tôi đẩy tay anh ra, lại kiểm tra lại hành lý lần cuối, anh ở bên cạnh nói: “Lên máy bay rồi phải tự cẩn thận một chút, xuống máy bay thì gọi điện ngay cho anh.”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, “Tần Chinh, anh trở thành người lải nhải như vậy từ lúc nào thế?”
Tần Chinh day day mi tâm, thở dài, “Chắc là từ sau khi rơi vào tay em.”
Tôi đây nên đắc ý hay nên áy náy đây?
Sau khi kiểm tra hành lý xong, tắm xong đã hơn 11h. Vé máy bay ghi là 3h chiều, anh cũng đã xin phép nghỉ đưa tôi ra sân bay, bởi vì cũng không gấp, cũng không cần dậy quá sớm, anh dựa trên giường xem tạp chí, để mặc tôi trêu ghẹo anh, chỉ thản nhiên quăng ra một câu: “một vừa hai phải thôi.”
Cũng coi như đã yêu nhau nhiều năm thế rồi, mà anh còn không hiểu tôi đây nào có biết thế nào là một vừa hai phải đâu. Tuy là đã qua giai đoạn nguy hiểm là ba tháng đầu mang thai, nhưng anh vẫn còn lo lắng cho cơ thể của tôi nên không có đụng vào tôi. Mà tôi đây lợi dụng thiên tử hiệu lệnh chư hầu, cho dù có trêu chọc anh ra sao đi nữa, anh đều chỉ có thể bó tay mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Cái lợi lộc này, chỉ có trong 10 tháng thôi a! Đây chính là cái gọi là có hoa thơm hái được thì tội gì không hái …
Đóa hoa kia cuối cùng bị hái đến nổi giận, gấp sách lại, bỏ kính xuống, bất đắc dĩ thở dài: “Chơi đã chưa …”
Anh cận thị có 2-3 độ, chỉ lúc làm việc mới đeo kính, tăng thêm vài phần ung dung, phong độ của kẻ trí thức, lúc bình thường không đeo kính, nhìn người nhìn vật sẽ hơi mờ, bởi vậy bất giác đôi mắt sâu thẳm kia sẽ nhíu lại, nhìn đối phương chăm chú, lúc đó ngắm anh lại có loại mê hoặc khiến tim người ta đập thình thịch. May mà bình thường anh ở công ty đều đeo kính, không đến mức làm các đồng nghiệp nữ hiểu lầm lại khiến tâm hồn thiếu nữ đắm chìm không thoát ra được.
Thực ra, dù không hiểu lầm, tâm hồn cũng dễ dàng chìm đắm đi …
Tôi nhìn chằm chằm con ngươi gần như màu trà của anh, nghiêm nghị nói: “Lúc em không ở nhà, anh sẽ không đi ăn vụng chứ?”
Đuôi lông mày bên trái của anh hơi nhíu lại, bình tĩnh đáp: “Không đâu.”
Tôi khẽ thở phào. “Vậy thì tốt…”
Tay anh đưa lên xoa xoa đầu tôi, như cười như không nhìn tôi. “Anh nói gì em cũng tin sao?”
“Cho tới bây giờ, anh vẫn chưa vô lương tâm đi lừa em lần nào.” Tôi cười hì hì nói, “giữa vợ chồng, quan trọng nhất là lòng tin a …”
Anh nhìn như rất hài lòng khẽ gật đầu, cuối câu tôi lại chuyển giọng, “Nhưng mà… có cách phòng ngừa cần thiết cũng rất là quan trọng! Phòng cháy, phòng trộm, phòng tiểu tam, nếu em không làm chút gì, em sợ anh sẽ cho rằng em không quan tâm đến anh, không để anh ở trong tim mình, tuy rằng ngoài mặt anh không nói, nhưng em cảm thấy cứ để như vậy anh sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, thật mất mát đúng không?” Anh há miệng muốn nói, lại bị tôi chém đinh chặt sắt cắt lời, “Anh không cần phủ nhận! Em biết đàn ông các anh thích sĩ diện, cho nên đều là miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo! Em hiểu ý là được rồi chứ gì!”
Tôi – người vợ biết lo chu toàn đại cuộc – nặng nề vỗ vỗ vai anh. “Cho nên đừng có lau đi nhá…”
Tần Chinh sững người, lập tức phản ứng lại, cúi đầu nhìn về nơi tôi vừa mới “chơi” qua – khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú nhất thời nhăn nhó vặn vẹo, nghiến răng gọi tên tôi vừa nồng nàn vừa ngân nga: “Chu — Tiểu — Kỳ!”
Tôi rúm người lại, sờ sờ bụng anh — uhm, tấm lưng dẻo dai, săn chắc, không yếu ớt, mà cũng không quá cứng rắn. “Hay là anh thích em ký tên bằng thể chữ khác?” Tôi cực kỳ dân chủ mà trưng cầu ý kiến anh, lại nghĩ tới một việc, thật là buồn bã mà sờ sờ cằm. “Nhưng mà em vừa dùng loại bút mà trong thời gian ngắn mực sẽ không phai được …”
Bên trên vùng tam giác bí ẩn gợi cảm, tôi ký xuống đại danh của mình một cách lộng lẫy, lên cơn cuồng đánh dấu chủ quyền một tí!
Tần Chinh đã rơi vào trạng thái câm lặng được một lúc lâu rồi,