80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

trong bụng tôi có thiên tử, không sợ anh dám manh động một xác hai mạng, cho nên yên tâm đến gần vỗ vỗ vai anh an ủi, nói: “Thật ra, chỉ cần không đi bơi, không qua đêm với cô nào, cũng sẽ không bị người ngoài nhìn thấy. Anh xem vợ anh quan tâm anh biết bao, biết anh sẽ nhớ em, liền ký cái tên cho anh thấy tên nhớ người, hơn nữa cũng chỉ anh mới có thể nhìn thấy, người khác nhìn cũng không thấy nha!” Tôi ghé sát bên tai anh khẽ cười nói: “Chỉ thuộc về mình anh thôi!”
Anh đột nhiên xoay đầu, ngậm chặt đôi môi còn chưa kịp khép lại của tôi, tay phải ôm sau lưng tôi, kéo vào trong lòng, tay trái luồn vào trong vạt áo, vuốt ve trên lưng tôi, lớp chai tay thô ráp làm tôi khẽ run rẩy.
Cơ thể tôi, anh còn hiểu rõ hơn.
Môi anh nấn ná trên cổ tôi, thở hổn hển cắn lên xương quai xanh, “Tới 11 anh về gặp em, còn những hơn một tháng …”
“Uhm …” Tôi cảm nhận được tay anh đang nhè nhẹ vuốt ve trên bụng, lại trượt tới mặt trong đùi.
Tôi cong ngón chân, cắn lên vai anh, thở hổn hển cười nói: “Hì hì, súng bắn không đi, đạn ở lại!”
Tần Chinh dừng một chút, sau đó vừa bực vừa buồn cười vỗ vỗ mông tôi: “Đến bao giờ mới có thể đứng đắn một chút! Đừng dạy hư con!”
Tôi ôm bờ vai anh lẩm bẩm, nghĩ chắc là Thẩm Phong dạy tôi …
Lăn qua lộn lại đến hơn 1h, anh mới ôm tôi vào trong lòng cùng vào giấc ngủ. Trước lúc lơ mơ vào giấc tôi mới nhớ ra chuyện ban ngày gặp Bạch Vi mà chưa nói cho anh, nhưng mà hình như cũng chả có gì đáng nói …
Aizz, lâu lắm rồi không vận động, mệt quá đi mất, hôm khác nói cũng thế, mà nói hay không thì cũng thế.
Tuy rằng tôi vẫn cảm thấy, lời Bạch Vi hình như là có hàm ý khác, chỉ là tôi nghe không hiểu rốt cuộc là nói cái gì, nhưng theo trực giác của sinh vật đơn bào như tôi mà nói: Bị tường lửa ngăn lại, quá nửa là chả có gì hay ho.
Trước mắt, tôi vẫn chưa có phần mềm diệt virus, cho nên không dại khiêu chiến với virus làm gì.
Có tường lửa là tốt rồi.






Hôn nhân là đầu tư, đàn ông là cổ phiếu


Xét trên vấn đề kết đôi nam nữ, hoa nhài cắm bãi phân trâu gọi là bù trừ ưu thế, trai tài gái sắc gọi là lãng phí tài nguyên.
Xét về mặt di truyền học mà nói, gái tài trai sắc mới gọi là phối hợp tài nguyên một cách tối ưu, sự kết hợp giữa tôi và Tần Chinh bị thằng em tôi gọi là tài nguyên đặt nhầm chỗ.
“Theo di truyền học mà nói, xác suất khá lớn là đứa con sẽ được di truyền tính cách và vẻ ngoài của cha, chiều cao và chỉ số thông minh của mẹ. Cháu trai tôi về sau nếu có chỉ số thông minh của bà, vẻ ngoài của chồng bà, thì chắc chắn là một thằng mặt trắng ăn cơm mềm rồi (trai bao) . Nếu như là cháu gái …” Chu Duy Cẩn – thằng em ruột không phúc hậu liếc xéo tôi một cái , “Thế giới này cũng không có nhiều tinh anh đầu bị cửa kẹp đến vậy đi. Chuyện này thật là càng nghĩ càng thấy bi kịch.”
Truyền thống trọng nam khinh nữ nhà tôi thì chỉ nhìn vào cái tên thôi cũng đã rõ mồn một rồi. Tên tôi, Chu Tiểu Kỳ, cực kỳ phổ biến, trên đường gọi Tiểu Kỳ, mười con nhóc thì cũng phải có đến ba đứa quay đầu lại. Chu Duy Cẩn thì lại khác, tên nó nghe rất có vẻ như kiểu tên nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình loại 2, hoặc nam thứ trong tiểu thuyết loại một. Tôi vẫn thật hâm mộ tên Chu Duy Cẩn, trừ lúc bị phạt phải viết tên ra.
Chu Duy Cẩn nhỏ hơn tôi 3 tuổi, ba tuổi là cái hố. Lúc nó tốt nghiệp tiểu học thì tôi tốt nghiệp cấp 2, nó tốt nghiệp cấp 2 tôi lại đã tốt nghiệp cấp 3, 6 năm trung học cũng chẳng đụng chạm đến nhau. Lúc nó đang tuổi trưởng thành lại thiếu chị cả tôi đây dẫn dắt theo con đường đúng đắn, cứ thế mà đâm đầu phát triển theo hướng trai trẻ bất lương. Tôi vẫn nhớ rõ hồi nó học lớp hai, tôi lớp năm, nó để quả đầu bé gái, tôi xén tóc kiểu con trai, nghe nói nhìn qua không giống chị em, có vẻ giống anh em hơn. Lúc tan học, tôi đi qua lớp đón nó, cái lũ học sinh chẳng có ai quản kia lại reo lên: “Em Chu à, anh mày tới đón kìa!”
Chu Tiểu Kỳ đáp cho Tần Chinh, có đi mà không có về …
Mẹ đưa ba đi bệnh viện làm kiểm tra, hai vị cứ nửa năm đều theo lệ đi kiểm tra một lần, chuyện ba sợ nhất là người còn chưa chết, tiền đã tiêu hết sạch rồi, cho nên liều mạng kiếm tiền. Chuyện mẹ tôi sợ nhất lại là người đã chết mà tiền còn chưa tiêu hết, cho nên liều mạng tiêu. Theo cách nói của Chu Duy Cẩn mà nói, đây cũng gọi là bù đắp ưu thế, kết hợp tài nguyên tối ưu, lại còn có cống hiến thật lớn cho GDP.
Lúc cửa phòng khách mở ra, tôi đang ngồi xếp bằng trên sô pha vừa ăn mì vừa xem TV, nâng mí mắt nhìn hai vị phụ huynh, tôi nhếch miệng giơ tay, nói: “Hi!”
Mẹ tôi ba bước gộp lại còn hai xông tới cấu nhéo mặt tôi một trận: “Con gái gả đi rồi như chậu nước đổ đi, giờ mới biết đường về nhà!”
Tôi đẩy cái tay bà đang giày vò hai má tôi ra, nói: “Chậu nước này là mẹ vội vã đổ đi đấy chứ …”
Lúc đầu tôi và Tần Chinh mới chỉ dừng ở giai đoạn sơ cấp thuần khiết của chủ nghĩa bán đường, nói dễ nghe một chút thì là mỗi người đều giữ lại cho mình chút riêng tư và một khoảng không gian nhất định, nói khó ngh