Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
toàn phần tới học ở HongKong, sau lại không đi nữa, chọn đại học X.”
“Chú, chú làm sao mà biết ạ?” Chuyện này tôi cũng từng nghĩ qua, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy nên thôi đi, tôi xưa nay không dùng lòng dạ hiểm ác để đo lường người khác, hiệu ứng Matthew là không công bằng, một học sinh có lý tưởng có khát vọng điền nguyện vọng thì nên chọn con đường đúng đắn, chứ không phải chọn giàu sang!
Hiệu ứng Matthew: hiểu đơn giản là đã giàu lại càng giàu, đã nghèo lại càng nghèo. Tìm hiểu sâu hơn có thể google “Matthew effect” (sociology)
“Chuyện này rất nhiều người đều biết a!” Ông chú ngồi xuống bên cạnh chúng tôi, bắt đầu buôn chuyện, “Chẳng qua cũng chỉ biết khi cậu ấy điền nguyện vọng đã đổi nguyện vọng 1 thành đại học X. Năm ấy cậu ấy là thủ khoa, lại đã qua vòng phỏng vấn vào đại học HongKong, tất cả đại học, tất cả chuyên ngành đều mặc cậu ấy chọn, ai dè cuối cùng cậu ấy lại đột nhiên chọn đại học X. Nghe nói hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp đều đi tìm cậu ta nói chuyện, nhưng không gặp được. Kết quả là bàng vàng năm ấy, trúng Thanh Hoa, Bắc Đại ít đi một người. Đúng rồi, chú còn giữ bảng vàng năm ấy nữa!”
Ông chú nói xong liền phấn khích chạy tới gian trữ đồ phía sau quán, còn lớn tiếng quay đầu lại nói: “Chờ chú tí!”
Thẩm Phong kéo kéo tay áo tôi: “Chu Tiểu Kỳ, vị kia nhà mày thật kỳ quái … Không phải là đại học X có thứ tà linh gì vẫy gọi anh ta chứ …”
Tôi trừng mắt nhìn: “Mày đang nói tao ư?”
Thẩm Phong cười nhạo một tiếng: “Mày bớt tự kỷ đi. Tao vẫn nhớ rõ như in năm đó mày muốn lôi kéo làm bạn với người ta như thế nào, lại bị người ta lạnh nhạt đả kích ra sao, thế mà lại còn càng bại càng hăng. Anh ta làm sao có thể vì mày mà tới đại học X, anh ta nếu sớm biết mày ở đại học X nói không chừng sẽ không tới đâu.”
Sự thật luôn quá tàn nhẫn, làm người cần gì phải quá nghiêm túc làm gì.
Tự mình đa tình không dư hận, có công mài sắt có ngày thành kim thêu hoa. — tác phẩm mới ra của Chu Tiểu Kỳ ăn quàng nói xiên.
Ông chú lấy từ trong kho ra một cái hòm nhỏ, tôi và Thẩm Phong tò mò tới gần, trên mặt không có bụi bặm gì, rõ ràng là ông chú thường xuyên lôi ra nhớ lại chuyện năm đó.
Một xấp giấy màu đỏ, là bảng vàng mấy năm qua, trên cùng là các loại số liệu thống kê, bên dưới là ảnh chụp chung của các học sinh ưu tú.
“Chính là tờ này!” Ông chú hoan hoan hỉ hỉ mở ra, “Năm ấy, học sinh ưu tú thật là nhiều a, thành tích quá tốt, bảng vàng cũng làm đến hai tờ, từ trước tới nay, từ trước tới nay đều chưa từng có nha!” Ông chú hình như còn tự hào hơn cả học sinh Thất Trung nữa a …
Tôi nhìn lướt qua các con số trên đó, nhìn thấy tên Tần Chinh xếp hạng nhất.
Toán: 150
Văn: 148
Anh 150
Khoa học tổng quát: 300
Thành tích rực rỡ như vậy, chỉ có thể nhìn thấy trong tiểu thuyết a …
Thẩm Phong cũng trợn mắt há hốc mồm, lâu sau mới phun một câu: “Kết quả điều tra cho thấy người thi được thành tích như vậy quá nửa là tâm lý biến thái.”
Ông chú nghe xong câu này bèn bất mãn liếc xéo Thẩm Phong một cái, rõ ràng là Thẩm Phong đã sỉ nhục đến vị anh hùng trong mắt, trong tim ông rồi. Thẩm Phong không thèm để ý đến sự khinh miệt của ông chú, nói khẽ với tôi: “Tần Chinh chỉ thiếu hai điểm là hoàn hảo rồi, rõ ràng mày chính là hai điểm khiến cho anh ta trở thành hoàn hảo kia.”
Tôi hít sâu một hơi, gậy ông đập lưng ông — bình tĩnh không thèm để ý đến sự khinh miệt của nó …
Trên bảng vàng quả nhiên cũng có Bạch Vi, thành tích không thể so với Tần Chinh, nhưng mà cũng hơn người, cũng vượt qua cả đám người, trong danh sách 50 người điểm cao nhất tỉnh, học ở Bắc Đại chắc không thành vấn đề đi, có điều vẫn xuất ngoại. Chuyện đáng vui mừng là xuất khẩu rồi lại chuyển về tiêu thụ trong nước, cô ấy vẫn trở về đền đáp quê hương. Nghĩ đến chuyện này, hảo cảm với cô ấy lại tăng thêm một chút.
Trong ảnh chụp chung, cô ấy cách Tần Chinh cả một đám người nữa.Tần Chinh lúc đó so với hồi lớp 9 cũng không khác nhiều, trắng trẻo tuấn tú, mang theo chút lạnh lùng xa cách kiểu người sống chớ lại gần, mặc đồng phục của trường như vậy mà cũng không ngăn nổi khí chất của anh. Khi đó đám học sinh trung học chúng tôi đều có một câu nói lưu hành rộng rãi: “Đồng phục là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm soái ca, mỹ nữ.”
Rõ ràng, Tần Chinh và Bạch Vi đều vượt qua được loại kiểm nghiệm này.
Ông chú có lẽ cũng phát hiện ra ánh mắt tôi, ho khan hai tiếng, chỉ về phía ảnh chụp chung: “Bạch Vi cũng coi như không tồi, có điều vẫn kém Tần Chinh rất xa. Nhưng mà là con gái mà, cần gì phải mạnh mẽ như vậy, bạn trai thành tài là được rồi, cháu nói phải không? Nghe nói sau khi nó không qua vòng phỏng vấn của đại học HongKong, cuối cùng đã chọn ra nước ngoài học. Khi đó hai đứa là kim đồng ngọc nữ của Thất Trung, đôi tình nhân chuẩn mực, người yêu sớm nhiều như vậy, thầy giáo bắt được đều nói một câu, có bản lĩnh thì cứ như Tần Chinh Bạch Vi đi, đến lúc đấy muốn yêu như thế nào là tự do của các em! Đúng rồi, cháu cũng thi vào đại học X, sao trong ảnh chụp hình như không có cháu nhỉ? Lúc ấy cháu còn chưa tớ