Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.

i sao? Cháu tên là gì a?”
“A?” Tôi ngây người một lúc, quay đầu liếc mắt với Thẩm Phong một cái.
Sắc mặt Thẩm Phong không tốt lắm, cầm cốc trà sữa lên hút sâu một hơi, nói một câu thật là nhập gia tùy tục.
“Ba nó là Chu Dịch.”
==============
(1) FZL: 非 主流 (non-mainstream) vốn là khái niệm trừu tượng, chỉ những gì mà một bộ phận thiểu số người đi theo, ngược lại với những gì được coi là xu hướng chính, chủ đạo; theo nghĩa hẹp và phổ biến trong giới trẻ bây giờ thì khái niệm này để chỉ một hiện tượng chủ yếu lan truyền qua mạng của giới trẻ, thường được viết tắt là FZL.
Để biết thêm thông tin chi tiết, xin vui lòng click vào đây
(2) Chế được câu này hơi tốn neuron :-s, trong bản gốc nó viết bằng thứ ngôn ngữ mà cứ tưởng tượng như 9x, 10x của mình viết tiếng Việt xì tin như nào thì 9x, 10x TQ viết tiếng Tàu cũng theo cách xì tin như thế; mà trình độ của tớ chỉ ở mức nhận mặt được 50 chữ Tàu đổ lại thôi, câu này phải lên HĐT thỉnh giáo cao thủ, biết nghĩa rồi lại tham khảo thêm bài viết về ngôn ngữ chat của Mr Dâu Tây để modify nó cho khó đọc 1 chút, xì tin một chút. Tớ hết tuổi teen cũng được 2 năm rồi, không theo kịp thời đại nó khổ thế đấy.






Tin vịt không qua nổi bệnh trĩ
Ra khỏi quán trà sữa, Thẩm Phong nói:
“Chu Tiểu Kỳ, mày phải bình tĩnh.”
Tôi sờ sờ mặt, “Bà chị à, mày thấy tao có chỗ nào không bình tĩnh?”
Thẩm Phong im lặng một lát, nói: “Mày bình tĩnh đến nỗi giống như là không bình tĩnh vậy.”
Từ tiểu học cho tới cấp 3, mấy chuyện ghép đôi bừa bãi là vô số, thậm chí còn có thể từ đó mà thành đôi thật, tuy rằng hai bên đương sự chẳng hề có mờ ám gì, người ngoài vẫn cứ đồn thổi họ là một cặp, có lẽ là vì nhìn thật xứng lứa vừa đôi.
Tôi cảm thấy Tần Chinh cũng chỉ là người bị hại của những lời đồn đãi buôn chuyện này thôi.
“Lời đồn tuy là không thể tin hết, nhưng cũng không thể không tin.” Thẩm Phong còn xoắn hơn cả tôi, “Sao mày không tìm vị kia nhà mày hỏi cho rõ một chút?”
Tôi hơi ngạc nhiên nhìn nó chằm chằm: “Nghe nói phụ nữ có thai đều đa nghi, mẫn cảm bộp chộp, Phong Phong, rốt cuộc là mày mang thai hay là tao a?”
Nó còn không nghiêm túc cốc đầu tôi, nói: “Cút!”
Tôi xoa xoa đầu, cười nói: “Được rồi, buổi tối tao sẽ gọi điện hỏi rõ, như vậy mày yên tâm rồi chứ gì. Chẳng qua, trước khi làm chuyện đó, tao phải đi gặp bố mẹ chồng tương lai trước đã.”
Ba mẹ Tần Chinh đều là giáo sư đại học, lúc trước nghỉ phép đi thăm thú non nước cùng đoàn du lịch, hai ngày trước mới về. Hai bên đã hẹn trước tối nay tới nhà họ ăn cơm, ba mẹ tôi vì thể hiện tấm lòng coi trọng với gia đình thông gia tương lai, còn cả tôn trọng phần tử trí thức, để tôi tới trước nửa giờ chào hỏi.
Trước khi đi, tôi trịnh trọng giao phó Thẩm Phong cho Chu Duy Cẩn, “Bà chị này hơi xấu tính tí, tự mày nên cẩn thận một chút …”
Nhà Tần Chinh ở trong một tiểu khu thuộc phạm vi trường đại học, gần đó là Ngũ Trung – trường cũ của tôi. Lúc ấy vì tiện đến chăm sóc tôi, ba tôi mua thêm một căn hộ trong tiểu khu, mẹ tôi thỉnh thoảng qua đấy ở cùng tôi. Đối với bà mà nói, thú vui lớn nhất là mỗi ngày được buôn chuyện với phần tử trí thức, hay đi chợ cò kè mặc cả với các cô, các thím; bà quen với ba mẹ Tần Chinh chính bằng cách đó, Chẳng qua bà nhiệt tình xởi lởi, mà phần tử trí thức thì lại hơi thanh cao dè dặt, cho nên cũng không hợp ý nhau, cũng không tính là thân thiết, tận đến khi tôi và Tần Chinh ở bên nhau, lúc hai gia đình gặp mặt, mới bừng tỉnh – hóa ra là người quen cũ.
Lúc vào tới thang máy rồi, mẹ tôi vẫn còn dặn dò tôi, tí nữa phải nên như thế nào, làm như thế nào mới không thất lễ, cứ như lần đầu tới nhà thăm hỏi vậy …
Cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra, tôi đang muốn đi ra, ngẩng đầu vừa nhìn, nhất thời sửng sốt.
Dáng vẻ người này nhìn thật là quen.
“Vệ Dực?” Tôi chớp chớp mắt, người vẫn không biến mất, “Vệ Dực?” Tôi ngạc nhiên kêu lên một tiếng, “Cậu sao lại ở đây?”
Sắc mặt Vệ Dực không dễ nhìn, nhìn thấy tôi cũng có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh đã giấu đi cảm xúc, nhè nhẹ gật đầu, miễn cưỡng cười nói: “Thật khéo a Chu Tiểu Kỳ, tớ đến thăm hỏi một vị trưởng bối.”
Tầng này chỉ có hai hộ gia đình, trưởng bối mà cậu ta tới thăm hỏi chẳng lẽ là ba mẹ Tần Chinh?
“Tiểu Kỳ, cậu đây là?” Mẹ tôi nghi hoặc nhìn Vệ Dực.
“Ba mẹ, đây là bạn học đại học với con, Vệ Dực.” Tôi giới thiệu hai bên, Vệ Dực thoải mái chào hỏi ba mẹ tôi, xong lại quay đầu nói với tôi: “Tớ còn có việc, đi trước một bước, hôm khác nói chuyện tiếp nhé.”
Tôi ngẩn ngơ gật đầu cười cười, tận đến khi cửa thang máy đóng lại, tôi mới mờ mịt hồi phục tinh thần.
“Cậu thanh niên đó nhìn qua cũng không tồi a.” Mẹ tôi nói, “Nhìn có vẻ giông giống Tần Chinh, không biết có phải họ hàng của Tần gia không. Tiểu Kỳ, con có biết hay không?”
“A? Giống ư?” Tôi nghi hoặc nghĩ lại dáng vẻ Vệ Dực, thật là không cảm thấy hai người giống nhau. Con mắt nhìn người của mấy người già này thật là rất kỳ quặc, tôi nghi ngờ cái mà bọn họ