Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
ỉ ghi mỗi địa chỉ nhà chúng tôi, cái gì khác cũng không có.
Nên xem hay không đây …
Tôi nắm lấy lá thư, đoạn thường hay xuất hiện trong sách văn tiểu học lại tái hiện một lần nữa: Một người tí hon màu đen gian ác kề bên tai trái tôi nói “mở ra đi, mở ra đi, bí mật của anh ta ở trong đấy”, một người tí hon màu trắng lương thiện kề bên tai phải tôi nói: “Không được mở, không được mở, đây là xâm phạm riêng tư của anh ấy, anh ấy sẽ tức giân”; sau đó hai người tí hon đánh nhau …
Kết quả là người tí hon lương thiện thắng …
Tôi thở dài thật dài, trong văn tiểu học viết nhiều rồi, người tí hon lương thiện thắng lợi quá nhiều lần, thăng cấp rồi, luôn luôn áp đảo người tí hon tà ác…
Tôi ngẫm nghĩ, vẫn là đem theo thư cùng đến, nhét vào trong túi, đến bệnh viện hỏi Tần Chinh xem có thể xem hay không, nếu anh nói có, tôi liền danh chính ngôn thuận xem, nếu anh nói không được … Tôi sẽ bắt anh ăn canh.
Người tí hon tà ác phản công, người tí hon lương thiện khóc hưng hức…
Thẩm Phong hoàn toàn không biết nội tâm tôi giằng xé một trận kịch liệt, nó nói: “Cố Thiệu sáng nay ngồi máy bay về thành phố A rồi, hỏi mày bao giờ thì về.”
“Tao ở lại với Tần Chinh, khi nào anh ấy giải quyết xong mọi việc ở đây, khi ấy bọn tao về.”
Thẩm Phong than thở một câu: “Muốn uống rượu mừng của mày thật không dễ.”
Tôi nói: “Tốt xấu thì tao cũng sắp rồi, mày đến bát tự còn chưa được một nét đâu.”
Đối với đề tài này, Thẩm Phong trước nay đều né tránh, khiến tôi không ra không nghi ngờ — thật ra người nó thích là tôi đi nhỉ ha ha ha …
Cái câu tìm đòn này tôi đương nhiên không nói rồi.
Lúc Thẩm Phong đưa tôi tới bệnh viện nói: “Đây là lần cuối cùng bà làm lái xe cho mày, làm ba của con mày cũng đừng quá thảnh thơi, sau này để cậu ta chở mày, để xem cậu ta còn dám ngủ gật mà lái xe nữa không!”
Tôi xoa xoa đầu nó, nói: “Thẩm Phong ngoan, Thẩm Phong bye.”
Nó giơ nắm đấm về phía tôi, nghênh ngang đi mất.
Tôi mang theo hành lý lên lầu, lúc tới gần phòng bệnh, trực giác nhanh nhạy của động vật hoang dã nói cho tôi biết: Có người xâm nhập địa bàn của tôi rồi.
Tôi đi thật nhẹ, cẩn thận đến gần.
“Vết thương của anh khá hơn chút nào chưa?”
Tôi thật muốn kêu lớn một câu: “Đại sư huynh, sư phụ bị yêu quái bắt đi rồi!
Yêu quái này thật mẹ nó âm hồn bất tán!
Giả vờ sẽ bị sét đánh.
Tôi không có bệnh của nữ chính, thế mà trời sinh lại mang mệnh nữ chính.
Giải thích thế nào?
Căn cứ vào lực hấp dẫn vạn vật của nữ chính, những thứ linh tinh rắc rối đều hướng thẳng nhân vật chính mà dính vào, như tiểu tam, tiểu tứ chẳng hạn. Tôi ở thành phố A cô ta cũng về theo, tôi về thành phố X cô ta cũng đến cùng – được rồi, thực ra là cô ta đến vì Tần Chinh.
“Không có gì đáng ngại.” Tần Chinh đáp lại một câu, giọng không lên không xuống, “Phiền cậu rồi ”
Khóe mắt Tần Chinh giật giật, nói: “Có phải anh nên khen em thành thật không nhỉ?”
Tôi hơi thẹn thùng nói: “Đâu có, đâu có, đấy là việc em phải làm.”
Tần Chinh quay mặt đi, cười khẽ một cái, sau đó quay đầu lại nói: “Đừng nói nhảm nữa. Đặt đồ xuống, chúng ta đi ăn cơm trưa thôi.”
Tôi đem túi quần áo bỏ vào trong tủ, nói: “Em mua anh đào, còn nấu canh nữa, bổ máu, bổ thận, bổ não; uống canh rồi hãy xuống lầu ăn cơm.”
Tần Chinh nói: “Được, nghe em.”
Bạch Vi hoàn toàn bị cho ra rìa, tôi xoay người nhìn cô ta, hơi ngạc nhiên: “Sao cô còn chưa đi?”
Sắc mặt Bạch Vi rất khó coi, ánh mắt từ mặt tôi đảo qua mặt Tần Chinh.
Tôi khoan thai đến bên cạnh cô ta, mắt quét lên lại quét xuống, trước khi cô ta kịp mở miệng, tôi nói với Tần Chinh: “Cô Bạch nói, cô ấy với anh có 1 chân, cô ấy có lẽ muốn ở lại ăn với chúng ta một bữa cơm rau dưa.”
Có 1 chân: hiểu đơn giản là có tư tình, gian tình … giải thích nguồn gốc từ này hơi bỉ nên tớ xin miễn :”>
Tần Chinh ngẩn người chút, lập tức sắc mặt trở nên khó coi hơn cả Bạch Vi.
“Em có ý gì?”
Tôi xòe tay nhún vai, “Người chỉ số thông minh cao như anh nghe còn không hiểu, thì sao em hiểu được.”
Tần Chinh bước lên hai bước, kéo cổ tay tôi, ngăn giữa tôi và Bạch Vi, mặt sa sầm nhìn chằm chằm Bạch Vi: “Cậu nói gì với cô ấy?”
Bạch Vi lùi về sau nửa bước, mắt nhìn Tần Chinh ánh lên chút thê lương. Cô ta cười khổ cúp mí mắt xuống: “Bây giờ em mới phát hiện, có lẽ tất cả chẳng qua đều là em tự mình đa tình, dù quá khứ có như thế nào đi nữa, bây giờ trong lòng anh chỉ có cô ấy, phải không?”
Tần Chinh nhíu mày, quay đầu nhìn tôi, lại nhìn về phía Bạch Vi: “Qúa khứ, hiện tại cái gì?” Cái vẻ mặt mờ mịt như này, bình thường chỉ lúc nghe tôi nói chuyện anh mới có. Anh nói tốc độ suy nghĩ của anh còn lâu mới đuổi kịp bước nhảy của tư duy tôi, tôi nói nếu như anh là Bolt, tôi chính là Lưu Tường, mặc kệ nhảy ra sao chạy thế nào thì đích cũng giống nhau.
Usain Bolt (sinh ngày 21/8/1986) là một vận động viên điền kinh người Jamaica. Anh là người đang giữ kỷ lục thế vận hội và thế giới ở các nội dung chạy 100 mét với 9,58 giây, 20