Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
ật đầu, dẫn tôi vào một văn phòng.
Có lẽ là nhìn đến phát ngán mấy cái văn phòng bày biện ra vẻ của ba tôi rồi, nên nhìn căn phòng này cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua bên cạnh giá sách còn một cánh cửa đang mở, sau cửa là một phòng nghỉ hoàn hảo.
Một bộ nội thất màu vàng nhạt, giường, máy tính, bàn ghế, TV, tủ lạnh mini, thậm chí còn có lò vi sóng.
Tần Chinh đặt tôi lên giường, nói: “Anh đi gặp khách một chút, mau thôi là sẽ về.”
Tôi ngây ngốc ngửa đầu nhìn anh, gật gật đầu.
Anh cắn cắn môi tôi một chút, mới cảm thấy thỏa mãn rời đi.
Phòng nghỉ này không chật chút nào, tôi tò mò lần sờ xung quanh, kéo rèm cửa ra, cửa sổ sát đất hướng ra dòng sông nước chảy về đông, tầm nhìn tuyệt đẹp.
Tần tổng?
Tôi rốt cuộc cũng có thời gian để mà từ từ suy xét.
Không còn nghi ngờ gì nữa, danh thiếp của Tần Chinh đã thay đổi. Bỏ qua chưa tính đến Công ty đảm bảo đầu tư XX là cái trò gì, anh giờ đã là cấp “Tổng” rồi. Thật ra, phụ nữ bình thường không quan tâm đàn ông làm gì, có quan tâm chỉ là chức vụ mà thôi, đây cũng chính là lý do vì sao trong tiểu thuyết ngôn tình thể loại tổng tài rất thịnh hành tuy đa số độc giả trước giờ vẫn chả biết “tổng tài” là cái trò mèo gì. Tổng tài, tổng giám(thanh tra), tổng giám đốc, có một chữ “tổng” luôn không tồi, chắc không đến nỗi là “tổng quản” đi.
Tôi vẫn chả biết tổng tài là cái trò mèo gì như trước, nhưng mà là một độc giả trung thành của tiểu thuyết ngôn tình, tôi tỏ vẻ hài lòng với chức vụ của Tần Chinh.
Có điều lại có vấn đề đây …
Anh từ khi nào đã đổi nơi công tác tới chỗ này rồi? Sao lại giấu tôi? Chả nhẽ đây là cái gọi là niềm vui bất ngờ?
Tôi cũng thật không thấy vui, thấy bất ngờ a … Trang hoàng tuy đẹp, nhân viên cũng chả có mấy.
Tôi lục tung mọi thứ tìm tòi bí mật, muốn phát hiện thứ gì đó có thể cho tôi niềm vui bất ngờ, như lúc chơi trò “Tìm tiền xu” thời tiểu học.
Kết quả cũng chỉ phát hiện ra mấy quyển truyện tranh và tiểu thuyết ngôn tình rõ ràng là chuẩn bị riêng cho tôi, còn có một đống hoa quả và đồ ăn vặt phù hợp với tiêu chuẩn về khỏe mạnh của Tần Chinh.
Tôi ăn hết đồ ăn vặt mà Tần Chinh còn chưa về, không chịu nổi sự yên ắng, tôi mở cửa đi ra ngoài.
Các nhân viên chắc đều biết thân phận của tôi, nên đều nhiệt tình chào hỏi, tôi cũng nhân cơ hội nói với bọn họ vài câu khách sáo.
“Mọi người làm việc được bao lâu rồi?”
“Hơn một tháng.”
Cái gì! Đã hơn một tháng!
“Tần Chinh có dễ làm việc chung không?”
“Tần tổng là một người nghiêm túc, trách nhiệm; đi theo anh ấy chúng tôi học được rất nhiều.” Cậu này nói chuyện rất uyển chuyển, có tiền đồ.
“Anh ấy không thường xuyên đến đây nhỉ?”
“Bình thường có vụ làm ăn lớn anh ấy sẽ tới đây. Chẳng qua công ty mới khai trương không lâu, vẫn coi là ở giai đoạn khởi đầu, nên số lần Tần tổng lại đây không nhiều lắm.”
Lòng tôi suy tính, lúc trước anh cũng nói với tôi là đi công tác vài lần. Tôi nhìn công ty của anh trang hoàng ánh vàng rực rỡ, có lẽ tốn không ít tiền, nhưng mà nhìn lạnh lẽo, vắng vẻ , cũng không biết có kiếm được tiền không. Nghe cậu thanh niên này nói số lần Tần Chinh tới đây không nhiều lắm, có lẽ cũng chỉ là đẹp mã thôi …
“Anh ấy không đến, ông chủ không nói gì sao?”
Cậu thanh niên nở nụ cười: “Cô thật hay nói đùa, Tần tổng là ông chủ của chính mình đó thôi.”
Tôi bị sặc nước, ho khan vài tiếng.
Không chịu nổi rồi! Cuối cùng cũng từ giai tầng bị bóc lột thăng thành giai tầng bóc lột! Hoàn toàn thực sự lao vào vòng ôm ấp của chủ nghĩa tư bản! Tuy rằng vẫn không biết anh làm gì như trước, nhưng ông chủ so với tổng giám, tổng giám đốc gì gì đó lại khiến người ta vui hơn chút chút.
“Bình thường có vụ làm ăn lớn anh ấy mới tới đây?” Tôi lại uống một ngụm nước, từ từ hỏi.
“Ít nhất khoảng 1-2 chục triệu đi, a! Cẩn thận đừng để bỏng tay!”
Tay tôi run lên, nước bắn ra ngoài tới nửa, may không bị bỏng.
Vì không thể để lộ ra là mình cái gì cũng không biết, tôi tuy rất ngạc nhiên, nhưng cũng ngại không hỏi bọn họ rốt cuộc là làm gì ….
Tần Chinh đang đàm phán với khách, thủy tinh trong suốt, hoàn toàn cách âm, từ bên ngoài có thể nhìn rõ hai người bên trong nói chuyện. Trong tay Tần Chinh cầm một phần tài liệu, hơi cúi đầu, môi mỏng nhạt màu mở ra khép lại, không biết nói với người bên cạnh điều gì, ngón tay mảnh khảnh xẹt qua mặt tài liệu, đầu ngón tay nhẹ chấm trên mặt giấy. Qủa nhiên đàn ông lúc nghiêm túc là có sức hấp dẫn nhất … Tôi tránh ở sau bàn len lén nhìn anh, nghĩ đến đêm qua đôi bàn tay kia còn chu du trên người tôi, nhịn không nổi tê dại một chút.
Không biết đợi bao lâu Tần Chinh mới đàm phán xong, vừa ra nhìn thấy tôi, đáy mắt hiện lên ý cười, tiễn khách ra khỏi cửa rồi, lại đưa tôi về văn phòng của anh.
Cùm cụp một tiếng, cửa khóa lại.
Anh đẩy ngã tôi lên bàn làm việc, mũi chân tôi cách mặt đất, ngồi trên bàn, hai tay anh chống bên sườn tôi, hơi ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Thích mấy thứ này không?”
Tôi nghiêng nghiêng đầu, ngẫm nghĩ, nói: “Em không biết những thứ này anh nói là chỉ thứ nào …”
Tần